Bảo Bình hay nổi loạn và buồn bã nhưng lại hay thấy những điều cũ trong điều đó. Có thể nhìn thấu người khác và làm mình hạnh phúc ư? Mình không muốn điều đó, thực sự không muốn.
Hiển thị các bài đăng có nhãn sotaycamxuc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sotaycamxuc. Hiển thị tất cả bài đăng
“Điều phải lo lắng nhất của một tình yêu đó là yêu nhau một thời gian mình mới phát hiện ra mình đang ở bên một tri kỷ chứ không phải người yêu!”
Với anh, nàng là tri kỷ. Là nơi anh muốn đặt vào đó tất thẩy biết bao nỗi niềm, vui có, buồn có, kể cả khi là sự tuyệt vọng hay những đắn đo, hay chỉ đơn giản là một điều nhỏ nhặt anh bất chợt cảm nhận từ cuộc sống. Người đầu tiên anh sẽ nghĩ đến, chính là nàng.
***
Có những người trong cuộc đời, đã định sẵn là không thể yêu…
Em từng nói rất ghét nhất sự im lặng khi cuộc nói chuyện vẫn còn chưa kết thúc…
Em từng nói tuyệt đối đừng xem em là bản sao của một ai đó…
Em từng nói đừng bắt em phải chịu đựng những nỗi buồn của anh vì chính anh đã chọn em để được chia sẻ…
Anh nhớ. Nhưng tất cả anh đều không làm được. Anh không hứa, chỉ là không làm được những gì đã nói với em. Em không yêu, nhưng cũng không thể xem anh là tri kỷ.
***
Nàng đã từng muốn lấy cả tuổi thanh xuân, để kiếm tìm thứ tình cảm khiến nàng phải ôm trọn một đời khắc cốt ghi tâm. Nàng đã từng muốn đánh đổi tất cả những bình yên thay vào đó là vị mặn đắng của nước mắt. Nàng đã từng cố chấp xóa trắng cả lý trí để yêu một người không màng hối tiếc. Và rồi sau đó nhận ra nàng không thuộc về những mảnh ghép bình dị yên ổn, sau những cuồng nhiệt của yêu đương. Vì tình yêu không thể rong chơi cùng nàng. Bởi trái tim người con gái ấy còn quá nhiều khát vọng, tựa như cơn gió trời chỉ mong mãi được lãng du. Nhưng tạo hóa vẫn cứ thích ban phát những nhầm lẫn quá đỗi tự nhiên. Khi khoảnh khắc ấy đi lướt qua chúng ta, ai sẽ biết được rằng chỉ một ánh nhìn xa lạ, chỉ một cái gật đầu mỉm cười. Nhưng từng ngày từng ngày, cái lướt qua vô thường đó lại chiếm ngự một vị trí quan trọng hơn cả những giới hạn ban đầu mà chúng ta tự đặt ra. Để rồi đến khi nào, người này nhận ra người kia đã bước vào cuộc sống của đối phương. Cũng là một ngày không thể nhớ được…
Với anh, nàng là tri kỷ.
Anh đã nhiều lần nói như thế. Nhưng đằng sau hai tiếng “tri kỷ”, nó luôn khiến nàng phải hồi tưởng. Tựa hồ như giữa anh và nàng đã cùng nhau đi qua cả quãng đường dài. Nàng cố nhớ lại những hình ảnh giản đơn thuở ban đầu. Chỉ là những tin nhắn vu vơ giữa khuya khi người này cần được người kia lắng nghe hay người kia cần người này chia sẻ. Chỉ là những ngày liên tiếp anh cùng nàng ngồi hàng giờ trong nhà sách để tô tượng như bọn trẻ con, mặc cho ai nói rằng điều đó thật ngớ ngẩn. Chỉ đơn giản là nàng nói mình vừa học được món bánh mới và anh sẵn sàng hý hoáy cùng nàng trong góc bếp. Chỉ là một buổi chiều nàng đi phỏng vấn công việc mới, tin nhắn anh đến đúng lúc nàng cần một lời động viên và khi cuộc phỏng vấn kết thúc điện thoại trên tay nàng lại rung lên tin nhắn của anh.
Bên cạnh anh, nàng được cười thật vô tư và nói những lý lẽ vô cùng ngỗ nghịch. Nàng không ngại tranh cãi cùng anh, nàng chỉ ngại sự im lặng. Vì lần đầu tiên cả anh và nàng tồn tại những gút mắt, thứ duy nhất khỏa lấp vào vạch nứt đó chính là sự im lặng. Nhưng về sau, nàng cũng ngại tranh cãi với anh vì rất nhiều lý do hết sức nhỏ nhặt. Những thứ ban đầu lúc nào cũng đẹp một cách đơn giản. Giá mà tất cả có thể dừng lại ở thời khắc vui vẻ ấy, nàng ước thế. Sự đơn giản bao giờ cũng chất chứa những gì chân thật nhất, không cần phải cố gắng chứng tỏ độ đáng tin cậy của nó, cũng sẽ không tồn tại quá nhiều suy nghĩ. Đi quá sâu hiểu quá nhiều, vô tình khiến cho một mối quan hệ vốn rất đơn thuần bỗng trở nên rối mù.
Với anh, nàng là tri kỷ.
Là nơi anh muốn đặt vào đó tất thẩy biết bao nỗi niềm, vui có, buồn có, kể cả khi là sự tuyệt vọng hay những đắn đo, hay chỉ đơn giản là một điều nhỏ nhặt anh bất chợt cảm nhận từ cuộc sống. Người đầu tiên anh sẽ nghĩ đến, chính là nàng. Vậy thì người tri kỷ như nàng lại tiến thêm một bước vào cuộc đời vốn đã nhiều những nỗi đau là anh. Tri kỷ – vị trí đó anh chỉ dành cho nàng. Vì những dòng tin nhắn bất chợt của anh luôn được hồi đáp, dù có khi nàng đang say trong cơn mộng mị. Vì những niềm vui bất ngờ luôn xuất hiện hình ảnh nàng đầu tiên và khi tâm tư rối bời anh cũng chỉ biết tìm đến nàng. Và lần nào cũng thế, niềm tin anh trao đến người tri kỷ ấy chỉ có nhiều hơn chứ không phải ngần ngại đắng đo. Đến cả vết thương của nỗi đau trong tim còn chưa kịp vơi đi, anh lại vô thức để nỗi đau ấy tái hiện thấp thoáng mỗi khi bên cạnh nàng. Cứ như thế, một lý do nào đó đã hiện hữu cho nụ cười vô tư của nàng bỗng chốc lụi tàn dần trước mắt anh ….
Nàng man mác nhớ về lần đầu tiên giữ nàng và anh cãi nhau. Lý do gì ư? Chỉ vì một kiểu đùa cợt của anh, nhưng lại là trong lúc tâm trạng nàng không tốt.
“Em giận dỗi kiểu nửa vời như thế lần sau ai mà dám giỡn. Anh không thích kiểu thái độ đó đâu.”
“Anh không thích thì kệ. Em đâu có nghĩa vụ phải làm anh thích cái này hay cái kia . Hay phải biết trước anh không thích cái gì để né tránh.”
“Vấn đề không phải là thích hay không thích. Mà là anh không ngờ em sẽ phản ứng như thế Đúng. Anh là gì của em hết. Nên em không cần biết đến suy nghĩ của anh.”
“Ý anh là sao? Bây giờ là anh hay em đang đỏ thái độ muốn trách móc đây?”
“Em đã không muốn nghe những điều anh không thích. Anh sẽ không nói nữa. Vì em không có nghĩa vụ để nghe nên cái quyền được nói anh sẽ không dùng tùy tiện. Được chưa?”
“Tùy anh thôi.”
Khoảnh khắc lúc đó rất rõ ràng in đậm trong tâm trí nàng. Ánh mắt nàng dửng dưng bỏ đi thật nhanh và hất mạnh vào một bên vai của anh. Dường như cái hất mạnh ấy cũng không đủ để trút bỏ sự tức giận mà nàng vẫn còn kiềm nén. Còn nhớ lúc ấy sóng lưng nàng như lạnh toát, có một cảm giác rất lạ lẫm. Lúc ấy, nàng bắt đầu sợ thứ cảm giác này sẽ kéo dài mãi. Nàng xóa những dòng tin nhắn của anh trong điện thoại một cách vội vã bực dọc, nhưng lại bấm nhầm nút send một tin nhắn trống cho anh. Lập tức điện thoại trên tay nàng rung lên.
“Là ý gì?”
“Em nhấn nhầm.”
“Muốn xóa tin nhắn của anh sao?”
“…”
“Tìm mãi cuối cùng cũng thấy được điểm khác biệt của em.” – Giọng nói anh thình lình từ phía sau. Ánh mắt nàng bất chợt biến sắc.
“Khác biệt? Với ai? Người yêu cũ hay đang chuẩn bị chia tay? Anh thấy buồn cười lắm sao? Nếu em với người ta của anh giống nhau về tất cả có phải anh cũng sẽ lấy em ra làm cái bóng thay thế không?”
“Này, em nặng lời quá rồi đó. Anh đã nói là anh không hề muốn so sánh mà.Em có thấy lời nói của em rất quá đáng không?”
“Vậy chuyện em với anh đang nói có liên quan tới người thứ ba mà anh vừa nhắc hả?”
“Ờ…thì…anh cũng chỉ muốn lãng sang chuyện khác. Không ngờ lại phản tác dụng.”
“Hả? Ý đồ của anh tốt thật. Không lẽ hết chuyện để nói rồi sao?”
“Anh xin lỗi.”
“Anh thật là…thế cũng được ư?”
Khi đó nàng đã nhìn anh đầy nỗi nghi hoặc nhưng lại không nhịn được cười vì cái vẻ bối rối ấy. Mọi thứ có lẽ đã trở về như lúc đầu. Đôi khi nàng vẫn sợ những gì bình lặng quá, đến khi dậy sóng thì bản năng chống chọi đã dần dần bị xóa trắng…
***
Ngày anh chia tay mối tình khiến anh day dứt bao nhiêu tháng ngày, gần như nàng là người duy nhất anh muốn bên cạnh. Muốn được chia sẻ, muốn được dỗ dành như trở về một đứa trẻ lì lợm. Những đêm mất ngủ, nàng hát cho anh nghe qua điện thoại như hát ru một đứa bé cần lắm một chút sự ấm áp an toàn. Anh kể về cuộc đời mình, với những tháng ngày chập chững chạm vào thăng trầm. Người con trai sống xa nhà khó nhọc với biết bao bộn bề. Anh đã chọn con đường đơn lẻ gian nan cho đến khi gặp được người ấy. Như nàng từng nói với anh…
“Đã yêu người ta như thế sao không chọn con đường dễ đi một chút.”
“Đường đèo chông chênh chẳng phải sẽ thú vị hơn à? Anh cũng đã muốn cho một người đi cùng. Nhưng rồi…”
“Anh nghĩ ai cũng có khả năng chống chọi như anh sao? Không cho người khác cảm giác an toàn đã đành, mà còn muốn kéo theo họ xuống vực thẳm. Anh đi một mình đi cho vừa lòng anh.”
Trông thấy anh buồn, càng xót xa nên nàng lại càng phải xoáy sâu vào tận vết thương của anh. Là nàng cố tình. Vì cố chấp cũng chẳng thể xóa bỏ những sự thật đã hiện hữu. Trái tìm anh tổn thương, nhưng nàng thì nhất định khiến anh phải đau đến tận tâm can.
“Cô gái, sao em tàn nhẫn với anh thế?”
“Thuốc đắng giã bệnh.”
Anh lắc đầu.
“Cứ yên tâm là ngày nào anh còn chưa quên được thì em sẽ còn xát muối mạnh tay hơn nữa. Xát đến khi nào anh lành thì thôi.”
“Em đùa à, thế làm sao anh chịu thấu. Một người thì cứ làm anh bị thương, còn một người thì quăng cả đống muối vào anh.”
“Đùa hả? Cho anh nói lại lần nữa. Anh vừa nói gì đó?”
“Ý anh không phải là so sánh…chỉ là…nói tóm lại em cứ hiểu là anh không nghĩ vậy. Em cứ thế thì sẽ không hiểu được anh đâu.”
Vậy tại sao nàng phải là người hiểu anh? Những bước chân tiếp tục nối tiếp nhau. Cuộc đời anh, xuất hiện thêm nhiều dấu chân của nàng. Nhưng với nàng, dường như chỉ là một thứ cảm giác bất an khó lý giải. Thời gian vẫn cứ trôi qua, với anh nàng vẫn lắng nghe thật ân cần, quan tâm và tôn trọng. Tưởng chừng như con đường ấy đang là những cơn gió hiu hắt nhẹ nhàng khiến tâm hồn được bình lặng. Nhưng hóa ra cơn bão trong lòng nàng chỉ mới thực sự bắt đầu.
Với anh, em là tri kỷ
Với anh, em là tri kỷ
Anh thường nói với nàng về những dự định, những kế hoạch, những nhận định đúng sai. Nàng hoàn toàn muốn hỗ trợ anh hết lòng trong công việc và không biết từ khi nào công việc đã chiếm hết tất cả thời gian cuộc sống giữa anh và nàng. Rồi thì cũng đến lúc công việc và cuộc sống chẳng thể phân định rõ ràng. Những rắc rối trong nơi làm kéo theo rất nhiều rất nhiều khoảng lặng trống lấp đầy giữa hai con người. Anh rất muốn nàng hiểu cho anh, cảm thông cho những lúc tâm trạng thất thường sẽ vô tình bỏ quên nàng ở đâu đó. Những lúc ấy anh sẽ chỉ sống với nội tâm của riêng mình, nhưng tại sao phải là nàng?
“Anh à, ăn tối không?”
“…”
“Em đã nói là đừng mang bộ mặt ấy vào công ty, anh sẽ làm không khí trở nên căng thẳng và mệt mỏi theo anh.”
Im lặng…
Lại im lặng…
“Tâm trạng vẫn tệ đến thế sao?”
Tiếp tục im lặng…
“Anh à!!! Không nghe em nói sao?”
“Ừ…”
“Ừ…rốt cuộc là gì đây? Anh xem em là không khí chắc?”
“Anh xin lỗi. Anh chỉ muốn một mình.”
“Thế em đi.”
“Em…cảm giác bị lừa dối…em có hiểu không? Thật tệ.”
“Chẳng phải anh nói tất cả đã kết thúc rồi sao?”
“Ừ…lần này thì kết thúc thật rồi…”
“Đừng bắt em phải chịu đựng những nỗi buồn của anh vì chính anh đã chọn em để được chia sẻ. Nếu anh cứ gạt em sang một bên nội tâm của anh như thế thì đừng có mà than vãn với em.”
“Ừ…Anh xin lỗi…Sẽ không như thế nữa.”
***
“Sẽ không như thế nữa.” Liệu đó có được xem như một lời hứa không? Nếu thế thì không biết đã bao nhiêu lần anh thất hứa với nàng. Chỉ là nàng không muốn bản thân giống như cái máy phân hủy giấy, được nhận tất cả mọi tài liệu bí mật để rồi phải xóa đi tất cả. Nàng không muốn cái kiểu như nhìn thấu mọi tâm tư của anh để rồi trước mặt anh cũng trở nên nhạt nhòa như những kẻ xa lạ vốn không hiểu gì về cuộc sống của anh. Có lẽ anh đã quen với việc trải lòng hết mọi suy nghĩ với nàng, anh luôn là người nói nhiều hơn là chịu lắng nghe và nàng thường có sự kiên nhẫn lắng nghe mỗi khi anh cần.
Trong trí nhớ của nàng, sự nhiệt thành của anh luôn khiến nàng phải bất ngờ. Nhất là khi sự chú ý của nàng vô tâm bỏ quên anh. Anh có thể đi dạo phố chợ đêm cùng nàng, một cách bình thản mà không cảm thấy khó chịu vì bản chất la cà của con gái. Trong những lần đi chơi khuya cùng đồng nghiệp, nàng luôn là người ra về sớm, anh dù đã uống rất nhiều nhưng vẫn đủ tỉnh táo để tiễn nàng ra tận nơi đậu xe. Và cái lần nàng muốn cùng bạn bè đi phố lồng đèn, còn anh thì chỉ muốn về nhà để ngủ sau một ngày làm mệt mỏi. Nhưng lại không ngờ trong ngày hôm đó, anh đã đợi nàng cùng những người khác từ sớm. Trên đường về trời bất chợt đổ mưa, đôi giày của nàng lại xui xẻo bị rơi đứt quai. Mọi người tiếp tục dạo quanh một vòng ở hồ con rùa, còn nàng thì bước từng bước bỏ xa những người khác. Chỉ có anh là đi thật chậm, sóng bước cùng nàng. Khi anh lục lọi tìm một cành cây nhỏ để sửa tạm đôi giày, còn nàng thì một tay bấu víu vào vai áo anh, một chân đưa lên cố gắng giữ thăng bằng. Thế rồi ngày hôm sau, anh bị cảm. Nàng chưa bao giờ tự đặt một câu hỏi rằng, anh có phải cũng sẽ như thế với bất kỳ một ai khác dù không là nàng?
Nàng thường nhớ về những điều tốt đẹp ở nơi anh, mỗi khi có sự xung đột vì công việc. Thật khó lý giải tại sao trong công việc càng có sự liên quan thì mâu thuẫn lại càng căng thẳng nhiều hơn trước. Nàng không phủ nhận anh là người làm việc rất cẩn trọng, từng hành động đến lời nói đều có sự logic mà người khác không dễ dàng bắt được khuyết điểm. Nàng kính trọng anh cũng vì thế. Nhưng nàng không giống anh. Dù năng lực có hạn nhưng công việc và cuộc sống của nàng luôn phải rạch ròi, còn anh thì luôn để cuộc sống ảnh hưởng vào tâm tư của công việc. Anh cố chấp trước những lời khuyên của nàng, nhưng cũng không muốn chối bỏ.
Anh luôn đặt yêu cầu tuyệt đối cho công việc, còn nàng dù cố gắng thế nào cũng không làm anh cảm thấy hài lòng hoặc nhìn nhận được sự cố gắng. Những lúc công việc không được thuận lợi như kế hoạch, nàng rất muốn nói với anh. Nhưng anh đã ở đâu? Chẳng biết từ khi nào, nàng cảm thấy lạc lõng kể cả khi đối với anh. Không biết từ khi nào, người mà nàng muốn sẻ chia đầu tiên cho tất thẩy mọi buồn vui là anh nhưng lại không thể là anh. Từ khi nào, người đầu tiên mà nàng muốn che giấu những dòng suy nghĩ cũng chính là anh. Từ khi nào, nụ cười nàng dành cho anh đã dần tắt lịm. Từ khi nào, nàng và anh đã lướt qua nhau là ánh nhìn vô hồn không còn giọng nói. Từ khi nào, nàng cũng không còn nhớ rõ…
“Dạo này anh bận lắm sao?”
“Ừ, em biết mà. Công việc thì dồn như núi. Mà chẳng có ai được việc.”
“Bận đến nỗi bỏ mặc không thể nghe điện thoại của em? Tối hôm qua xe hư giữa đường, trời thì mưa. Biết em gọi anh bao nhiêu cuộc điện thoại không? Tan ca rồi, anh bận lắm sao?
Cũng không màng gọi lại cho em lấy một lần…”
“Anh mệt quá nên ngủ quên…”
“Ừ…anh lại quên.”
“…”
“Có thật là trong lòng anh xem em là tri kỷ không? Nhưng em thì chưa từng nghĩ anh chính là tri kỷ trong đời em.”
Nàng nhìn anh đầy nỗi thất vọng…
“Rốt cuộc em muốn gì đây? Hôm qua, anh có việc. Cô ấy đang trong bệnh viện và không có ai ở bên cạnh cả. Anh đi vội nên chẳng kịp mang theo điện thoại. Thế đã được chưa?”
Đôi mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc đến không thể kiềm nén. Từng câu chữ trong đầu chẳng thể nói lên như ý muốn ban đầu. Anh vừa nói dối nàng. Nói dối xong lại thừa nhận là mình đã nói dối. Nụ cười nàng bỗng nhiên lạnh toát. Hay chỉ là một chút gượng gạo để che đậy ánh nhìn đang rất bối rối…
“Anh xa lạ thật…lại còn nói là ngủ quên. Anh đâu cần phải nói dối làm gì. Cứ nói là anh có việc quan trọng hơn. Thế là đủ.”
Nụ cười nàng mím chặt. Dẫu rằng đang cố gắng che đậy đi nỗi kinh ngạc trong lòng, nhưng nàng vẫn hy vọng một lời giải thích từ anh. Chỉ là có còn cần thiết nữa không….
“Bây giờ anh chỉ muốn tập trung vào công việc. Còn những thứ khác, anh không quản nổi. Anh đã phiền em nhiều rồi. Vậy nên…tốt nhất là không để em phải bị cuốn vào những thăng trầm của anh nữa.”
“Tốt thôi. Em cũng không quản nổi suy nghĩ của người khác. ”
Lần này nàng cũng hất mạnh vào vai anh, bước chân dứt khoác không chút do dự. Nhưng rồi sau đó bước chân ấy chợt khựng lại, đôi bàn tay bấu chặt vào da thịt một cách run rẩy. Chỉ có anh là cứ thế quay lưng. Dửng dưng đến quá đỗi bình thản. Những đường gân hằng đỏ lên trong đáy mắt của nàng, rồi bỗng chốc hóa nhạt nhòa. Thứ vừa rơi xuống có lẽ chẳng phải là nước mắt. Là niềm tin đấy. Cảm giác từ một người thân thuộc đối với ta giữa bộn bề những lo toan, người khiến ta cảm thấy mọi thứ như có một điểm tựa. Để rồi hôm nay chỉ có thể dùng ánh mắt xa lạ nhìn nhau như những kẻ lần đầu tiên vội vã lướt qua. Thứ cảm giác vừa rơi hẫng ấy rốt cuộc là gì đây? Có một chút nhói ở tim…à không, nàng cảm thấy vị trí đó rõ ràng đang rất đau, đau đến nỗi chỉ muốn đập vỡ tất cả. Bởi vì có những người trong cuộc đời này, đã định sẵn là không thể yêu.
***
Nàng đặt lá đơn nghỉ việc trên bàn. Sau tất cả những gì còn sót lại, nàng không thể tự lừa dối rằng mối bận tâm của mình vốn chẳng liên quan đến anh. Có thể trách anh được sao? Lúc nàng cần anh đến, người con gái anh yêu cũng rất cần anh. Phải trách anh thế nào đây? Vì anh suy nghĩ điên rồ thế nào mà chấp nhận nhường lại chuyến tu nghiệp ở nước ngoài cho nàng. Nàng chỉ mới biết được điều này sau cái ngày mà anh nói không muốn liên quan đến nàng nữa.
“Theo quyết định ban đầu thì chỉ có Phan là được đề cử. Nhưng cậu ấy cứ nhất định muốn nhường lại cho cô. Quả thực cô làm tôi rất bất ngờ, chỉ trong thời gian gấp rút như thế mà Phan có thể cho tôi thấy sự tiến bộ đáng kể của cô. Vậy cố gắng lên nhé!”
Nàng cười, những suy nghĩ ước chi đừng tồn tại nhiều như thế. Tự hỏi nếu không tiến bộ thì thật phí hoài cho công sức của anh. Suốt ngày hết yêu cầu này đến đòi hỏi nọ, không la mắng thì cũng trách phạt, nàng nếu không muốn tăng ca thì chỉ đành phải cố gắng hết sức. Tại sao phải nhường lại cơ hội cho nàng khi chính anh mới là người cần nó. Cuộc đời anh, quá nhiều mệt mỏi rồi. Mệt mỏi về cả vật chất lẫn tinh thần. Cuộc đời anh, nàng không nên bước vào. Vì nàng chưa bao giờ dám yêu anh, cũng chẳng thể yêu anh sớm hơn. Thật buồn cười thay, tại sao cứ nói nàng giống với ai đó khi vốn dĩ nàng mới là người anh gặp đầu tiên. Cuộc đời anh, gặp được nàng cũng chỉ là những thoáng qua tạm bợ bên đời nhau. Đối với nàng sau một cơn giông, hai tiếng “Tri kỷ” thốt lên sao lại nghẹn đắng quá.
Anh đi vào. Ánh mắt ấy có chút bất ngờ rồi cũng trở về cái nét lạnh lùng chỉ là với nàng. Chưa khi nào nàng cảm nhận rõ sự vô hình của mình trước mắt anh như lúc này. Nhưng nàng vẫn cười.
“Định gửi cho anh, nhưng sẵn đây đưa cho anh luôn.”
“Cái gì đây?”
Nàng đưa ra một cái hợp nhỏ ngâm trong đó rất nhiều quả tắc.
“Nghe nói quả tắc là trị cảm rất tốt nên em làm thử, tiện tay mang cho anh một phần luôn. Anh chẳng nói không thích uống thuốc còn gì.”
“Thôi, anh không cần. Em mang về đi.”
“Không sao. Em cũng không cần nữa.”
“…”
“Vậy em đi đây. ”
Anh không hề biết rằng sau bốn chữ ngắn gọn đó, thì đời này kiếp này anh sẽ không còn cơ hội gặp lại nàng nữa. Nhưng chàng trai như anh bình tĩnh đến như một mặt hồ phẳng lặng, cầm trên tay mảnh thư của nàng để lại, cũng chỉ thoáng qua một chút mù quáng. Lúc đuổi theo ra ngoài, anh định gọi ngay số điện thoại quen thuộc thì mọi thứ đã dừng lại.. Anh đứng lặng đi giữa hàng ngàn người vẫn cứ vội vã huyên náo. Anh mắt thẩn thờ đã lạc giữa đám đông. Anh sẽ không đi tìm nàng đâu. Cũng không nhớ đến nàng nữa. Thói quen rồi cũng sẽ thay đổi được. Cảm giác đơn độc cũng sẽ quen thôi. Nhưng không thế ích kỷ giữa nàng lại, kéo nàng theo những phiền muộn của riêng anh. Đó là cách anh muốn trân trọng người con gái đã bước vào cuộc đời anh, mang cho anh một chút ấm áp dẫu không thể là tình yêu. Một khi chữ tình đặt trước cái gọi là tri kỷ thì cũng xem như phá vỡ những giới hạn ban đầu, mối quan hệ đó có thể thay đổi hoặc là không còn gì nữa. Nhưng đã đi cùng nhau qua biết bao nỗi niềm, anh lại không nỡ yêu nàng. Cố chấp cho những cảm xúc nhất thời chi bằng hãy dừng lại tại đây thôi. Để giữ lại những tháng ngày tốt đẹp sẽ đi qua của chúng ta.
“Ở nơi nào đó còn có người đang đợi em đi đến. Bình an và cứ đi đi. Cũng đừng do dự nhìn lại. Biết không cô gái, anh vẫn nhớ. ”
Nàng mở cửa kính taxi, từng ngọn gió thổi vào đùa nghịch trên tóc nàng nhẹ nhàng tung bay. Con đường đi qua trước mắt nàng, phải bỏ lại phía sau những thứ gọi là không cam tâm. Cơn gió này rồi cũng sẽ thổi bay tất cả, kết cục này dẫu cho có hợp hay tan, hữu tình hay vong tình. Vài năm tháng nữa cũng chỉ xem như bụi đường. Chút bụi đường ấy vốn chẳng đủ để níu tay một cuộc đời…
Trái tim nàng cuối cùng đã chọn lựa sự lang thang, thế thì còn tham lam chi nữa những yêu thương không thuộc về. Đã tìm thấy người giữa biết bao cơn mộng mị, đã cùng nhau trải qua những giấc mộng vô thường. Cứ ngỡ rằng sẽ không dễ dàng mất đi, nhưng rồi cũng đành lòng buông lơi. Có buồn không anh? Em không yêu, nhưng cũng không thể xem anh là tri kỷ. Rốt cuộc cũng không thể gọi tên những tháng năm đã đi bên cuộc đời nhau.
Rồi nàng chợt nhớ ra…
Đã lâu rồi, nàng và anh không còn những cuộc trò chuyện thâu đêm. Những câu chuyện không mở đầu cũng không không kết thúc…
Đã lâu rồi, nàng không thể nói với anh những niềm vui dù là nhỏ bé.
Đã lâu rồi, khi gặp phải bế tắc hay vấp ngã nàng không còn cầm điện thoại lên và gọi cho anh.
Đã lâu rồi, cả anh và nàng không còn bỏ ra hàng giờ để giống như những đứa trẻ cùng nhau tô những bức tượng ở nhà sách.
Đã lâu rồi, nàng không còn có thể nói với anh bất kỳ suy nghĩ nào một cách thoải mái và thẳng thắng cùng nhau.
Đã lâu rồi anh đã không cười khi bất chợt nhìn thấy nàng, khi đôi mắt cố tình không rời khỏi anh.
Cũng đã lâu rồi, đủ lâu rồi để một người bước ra khỏi cuộc đời một người….
----------------------------------
***
Có những người trong cuộc đời, đã định sẵn là không thể yêu…
Em từng nói rất ghét nhất sự im lặng khi cuộc nói chuyện vẫn còn chưa kết thúc…
Em từng nói tuyệt đối đừng xem em là bản sao của một ai đó…
Em từng nói đừng bắt em phải chịu đựng những nỗi buồn của anh vì chính anh đã chọn em để được chia sẻ…
Anh nhớ. Nhưng tất cả anh đều không làm được. Anh không hứa, chỉ là không làm được những gì đã nói với em. Em không yêu, nhưng cũng không thể xem anh là tri kỷ.
***
Nàng đã từng muốn lấy cả tuổi thanh xuân, để kiếm tìm thứ tình cảm khiến nàng phải ôm trọn một đời khắc cốt ghi tâm. Nàng đã từng muốn đánh đổi tất cả những bình yên thay vào đó là vị mặn đắng của nước mắt. Nàng đã từng cố chấp xóa trắng cả lý trí để yêu một người không màng hối tiếc. Và rồi sau đó nhận ra nàng không thuộc về những mảnh ghép bình dị yên ổn, sau những cuồng nhiệt của yêu đương. Vì tình yêu không thể rong chơi cùng nàng. Bởi trái tim người con gái ấy còn quá nhiều khát vọng, tựa như cơn gió trời chỉ mong mãi được lãng du. Nhưng tạo hóa vẫn cứ thích ban phát những nhầm lẫn quá đỗi tự nhiên. Khi khoảnh khắc ấy đi lướt qua chúng ta, ai sẽ biết được rằng chỉ một ánh nhìn xa lạ, chỉ một cái gật đầu mỉm cười. Nhưng từng ngày từng ngày, cái lướt qua vô thường đó lại chiếm ngự một vị trí quan trọng hơn cả những giới hạn ban đầu mà chúng ta tự đặt ra. Để rồi đến khi nào, người này nhận ra người kia đã bước vào cuộc sống của đối phương. Cũng là một ngày không thể nhớ được…
Với anh, nàng là tri kỷ.
Anh đã nhiều lần nói như thế. Nhưng đằng sau hai tiếng “tri kỷ”, nó luôn khiến nàng phải hồi tưởng. Tựa hồ như giữa anh và nàng đã cùng nhau đi qua cả quãng đường dài. Nàng cố nhớ lại những hình ảnh giản đơn thuở ban đầu. Chỉ là những tin nhắn vu vơ giữa khuya khi người này cần được người kia lắng nghe hay người kia cần người này chia sẻ. Chỉ là những ngày liên tiếp anh cùng nàng ngồi hàng giờ trong nhà sách để tô tượng như bọn trẻ con, mặc cho ai nói rằng điều đó thật ngớ ngẩn. Chỉ đơn giản là nàng nói mình vừa học được món bánh mới và anh sẵn sàng hý hoáy cùng nàng trong góc bếp. Chỉ là một buổi chiều nàng đi phỏng vấn công việc mới, tin nhắn anh đến đúng lúc nàng cần một lời động viên và khi cuộc phỏng vấn kết thúc điện thoại trên tay nàng lại rung lên tin nhắn của anh.
Bên cạnh anh, nàng được cười thật vô tư và nói những lý lẽ vô cùng ngỗ nghịch. Nàng không ngại tranh cãi cùng anh, nàng chỉ ngại sự im lặng. Vì lần đầu tiên cả anh và nàng tồn tại những gút mắt, thứ duy nhất khỏa lấp vào vạch nứt đó chính là sự im lặng. Nhưng về sau, nàng cũng ngại tranh cãi với anh vì rất nhiều lý do hết sức nhỏ nhặt. Những thứ ban đầu lúc nào cũng đẹp một cách đơn giản. Giá mà tất cả có thể dừng lại ở thời khắc vui vẻ ấy, nàng ước thế. Sự đơn giản bao giờ cũng chất chứa những gì chân thật nhất, không cần phải cố gắng chứng tỏ độ đáng tin cậy của nó, cũng sẽ không tồn tại quá nhiều suy nghĩ. Đi quá sâu hiểu quá nhiều, vô tình khiến cho một mối quan hệ vốn rất đơn thuần bỗng trở nên rối mù.
Với anh, nàng là tri kỷ.
Là nơi anh muốn đặt vào đó tất thẩy biết bao nỗi niềm, vui có, buồn có, kể cả khi là sự tuyệt vọng hay những đắn đo, hay chỉ đơn giản là một điều nhỏ nhặt anh bất chợt cảm nhận từ cuộc sống. Người đầu tiên anh sẽ nghĩ đến, chính là nàng. Vậy thì người tri kỷ như nàng lại tiến thêm một bước vào cuộc đời vốn đã nhiều những nỗi đau là anh. Tri kỷ – vị trí đó anh chỉ dành cho nàng. Vì những dòng tin nhắn bất chợt của anh luôn được hồi đáp, dù có khi nàng đang say trong cơn mộng mị. Vì những niềm vui bất ngờ luôn xuất hiện hình ảnh nàng đầu tiên và khi tâm tư rối bời anh cũng chỉ biết tìm đến nàng. Và lần nào cũng thế, niềm tin anh trao đến người tri kỷ ấy chỉ có nhiều hơn chứ không phải ngần ngại đắng đo. Đến cả vết thương của nỗi đau trong tim còn chưa kịp vơi đi, anh lại vô thức để nỗi đau ấy tái hiện thấp thoáng mỗi khi bên cạnh nàng. Cứ như thế, một lý do nào đó đã hiện hữu cho nụ cười vô tư của nàng bỗng chốc lụi tàn dần trước mắt anh ….
Nàng man mác nhớ về lần đầu tiên giữ nàng và anh cãi nhau. Lý do gì ư? Chỉ vì một kiểu đùa cợt của anh, nhưng lại là trong lúc tâm trạng nàng không tốt.
“Em giận dỗi kiểu nửa vời như thế lần sau ai mà dám giỡn. Anh không thích kiểu thái độ đó đâu.”
“Anh không thích thì kệ. Em đâu có nghĩa vụ phải làm anh thích cái này hay cái kia . Hay phải biết trước anh không thích cái gì để né tránh.”
“Vấn đề không phải là thích hay không thích. Mà là anh không ngờ em sẽ phản ứng như thế Đúng. Anh là gì của em hết. Nên em không cần biết đến suy nghĩ của anh.”
“Ý anh là sao? Bây giờ là anh hay em đang đỏ thái độ muốn trách móc đây?”
“Em đã không muốn nghe những điều anh không thích. Anh sẽ không nói nữa. Vì em không có nghĩa vụ để nghe nên cái quyền được nói anh sẽ không dùng tùy tiện. Được chưa?”
“Tùy anh thôi.”
Khoảnh khắc lúc đó rất rõ ràng in đậm trong tâm trí nàng. Ánh mắt nàng dửng dưng bỏ đi thật nhanh và hất mạnh vào một bên vai của anh. Dường như cái hất mạnh ấy cũng không đủ để trút bỏ sự tức giận mà nàng vẫn còn kiềm nén. Còn nhớ lúc ấy sóng lưng nàng như lạnh toát, có một cảm giác rất lạ lẫm. Lúc ấy, nàng bắt đầu sợ thứ cảm giác này sẽ kéo dài mãi. Nàng xóa những dòng tin nhắn của anh trong điện thoại một cách vội vã bực dọc, nhưng lại bấm nhầm nút send một tin nhắn trống cho anh. Lập tức điện thoại trên tay nàng rung lên.
“Là ý gì?”
“Em nhấn nhầm.”
“Muốn xóa tin nhắn của anh sao?”
“…”
“Tìm mãi cuối cùng cũng thấy được điểm khác biệt của em.” – Giọng nói anh thình lình từ phía sau. Ánh mắt nàng bất chợt biến sắc.
“Khác biệt? Với ai? Người yêu cũ hay đang chuẩn bị chia tay? Anh thấy buồn cười lắm sao? Nếu em với người ta của anh giống nhau về tất cả có phải anh cũng sẽ lấy em ra làm cái bóng thay thế không?”
“Này, em nặng lời quá rồi đó. Anh đã nói là anh không hề muốn so sánh mà.Em có thấy lời nói của em rất quá đáng không?”
“Vậy chuyện em với anh đang nói có liên quan tới người thứ ba mà anh vừa nhắc hả?”
“Ờ…thì…anh cũng chỉ muốn lãng sang chuyện khác. Không ngờ lại phản tác dụng.”
“Hả? Ý đồ của anh tốt thật. Không lẽ hết chuyện để nói rồi sao?”
“Anh xin lỗi.”
“Anh thật là…thế cũng được ư?”
Khi đó nàng đã nhìn anh đầy nỗi nghi hoặc nhưng lại không nhịn được cười vì cái vẻ bối rối ấy. Mọi thứ có lẽ đã trở về như lúc đầu. Đôi khi nàng vẫn sợ những gì bình lặng quá, đến khi dậy sóng thì bản năng chống chọi đã dần dần bị xóa trắng…
***
Ngày anh chia tay mối tình khiến anh day dứt bao nhiêu tháng ngày, gần như nàng là người duy nhất anh muốn bên cạnh. Muốn được chia sẻ, muốn được dỗ dành như trở về một đứa trẻ lì lợm. Những đêm mất ngủ, nàng hát cho anh nghe qua điện thoại như hát ru một đứa bé cần lắm một chút sự ấm áp an toàn. Anh kể về cuộc đời mình, với những tháng ngày chập chững chạm vào thăng trầm. Người con trai sống xa nhà khó nhọc với biết bao bộn bề. Anh đã chọn con đường đơn lẻ gian nan cho đến khi gặp được người ấy. Như nàng từng nói với anh…
“Đã yêu người ta như thế sao không chọn con đường dễ đi một chút.”
“Đường đèo chông chênh chẳng phải sẽ thú vị hơn à? Anh cũng đã muốn cho một người đi cùng. Nhưng rồi…”
“Anh nghĩ ai cũng có khả năng chống chọi như anh sao? Không cho người khác cảm giác an toàn đã đành, mà còn muốn kéo theo họ xuống vực thẳm. Anh đi một mình đi cho vừa lòng anh.”
Trông thấy anh buồn, càng xót xa nên nàng lại càng phải xoáy sâu vào tận vết thương của anh. Là nàng cố tình. Vì cố chấp cũng chẳng thể xóa bỏ những sự thật đã hiện hữu. Trái tìm anh tổn thương, nhưng nàng thì nhất định khiến anh phải đau đến tận tâm can.
“Cô gái, sao em tàn nhẫn với anh thế?”
“Thuốc đắng giã bệnh.”
Anh lắc đầu.
“Cứ yên tâm là ngày nào anh còn chưa quên được thì em sẽ còn xát muối mạnh tay hơn nữa. Xát đến khi nào anh lành thì thôi.”
“Em đùa à, thế làm sao anh chịu thấu. Một người thì cứ làm anh bị thương, còn một người thì quăng cả đống muối vào anh.”
“Đùa hả? Cho anh nói lại lần nữa. Anh vừa nói gì đó?”
“Ý anh không phải là so sánh…chỉ là…nói tóm lại em cứ hiểu là anh không nghĩ vậy. Em cứ thế thì sẽ không hiểu được anh đâu.”
Vậy tại sao nàng phải là người hiểu anh? Những bước chân tiếp tục nối tiếp nhau. Cuộc đời anh, xuất hiện thêm nhiều dấu chân của nàng. Nhưng với nàng, dường như chỉ là một thứ cảm giác bất an khó lý giải. Thời gian vẫn cứ trôi qua, với anh nàng vẫn lắng nghe thật ân cần, quan tâm và tôn trọng. Tưởng chừng như con đường ấy đang là những cơn gió hiu hắt nhẹ nhàng khiến tâm hồn được bình lặng. Nhưng hóa ra cơn bão trong lòng nàng chỉ mới thực sự bắt đầu.
Với anh, em là tri kỷ
Với anh, em là tri kỷ
Anh thường nói với nàng về những dự định, những kế hoạch, những nhận định đúng sai. Nàng hoàn toàn muốn hỗ trợ anh hết lòng trong công việc và không biết từ khi nào công việc đã chiếm hết tất cả thời gian cuộc sống giữa anh và nàng. Rồi thì cũng đến lúc công việc và cuộc sống chẳng thể phân định rõ ràng. Những rắc rối trong nơi làm kéo theo rất nhiều rất nhiều khoảng lặng trống lấp đầy giữa hai con người. Anh rất muốn nàng hiểu cho anh, cảm thông cho những lúc tâm trạng thất thường sẽ vô tình bỏ quên nàng ở đâu đó. Những lúc ấy anh sẽ chỉ sống với nội tâm của riêng mình, nhưng tại sao phải là nàng?
“Anh à, ăn tối không?”
“…”
“Em đã nói là đừng mang bộ mặt ấy vào công ty, anh sẽ làm không khí trở nên căng thẳng và mệt mỏi theo anh.”
Im lặng…
Lại im lặng…
“Tâm trạng vẫn tệ đến thế sao?”
Tiếp tục im lặng…
“Anh à!!! Không nghe em nói sao?”
“Ừ…”
“Ừ…rốt cuộc là gì đây? Anh xem em là không khí chắc?”
“Anh xin lỗi. Anh chỉ muốn một mình.”
“Thế em đi.”
“Em…cảm giác bị lừa dối…em có hiểu không? Thật tệ.”
“Chẳng phải anh nói tất cả đã kết thúc rồi sao?”
“Ừ…lần này thì kết thúc thật rồi…”
“Đừng bắt em phải chịu đựng những nỗi buồn của anh vì chính anh đã chọn em để được chia sẻ. Nếu anh cứ gạt em sang một bên nội tâm của anh như thế thì đừng có mà than vãn với em.”
“Ừ…Anh xin lỗi…Sẽ không như thế nữa.”
***
“Sẽ không như thế nữa.” Liệu đó có được xem như một lời hứa không? Nếu thế thì không biết đã bao nhiêu lần anh thất hứa với nàng. Chỉ là nàng không muốn bản thân giống như cái máy phân hủy giấy, được nhận tất cả mọi tài liệu bí mật để rồi phải xóa đi tất cả. Nàng không muốn cái kiểu như nhìn thấu mọi tâm tư của anh để rồi trước mặt anh cũng trở nên nhạt nhòa như những kẻ xa lạ vốn không hiểu gì về cuộc sống của anh. Có lẽ anh đã quen với việc trải lòng hết mọi suy nghĩ với nàng, anh luôn là người nói nhiều hơn là chịu lắng nghe và nàng thường có sự kiên nhẫn lắng nghe mỗi khi anh cần.
Trong trí nhớ của nàng, sự nhiệt thành của anh luôn khiến nàng phải bất ngờ. Nhất là khi sự chú ý của nàng vô tâm bỏ quên anh. Anh có thể đi dạo phố chợ đêm cùng nàng, một cách bình thản mà không cảm thấy khó chịu vì bản chất la cà của con gái. Trong những lần đi chơi khuya cùng đồng nghiệp, nàng luôn là người ra về sớm, anh dù đã uống rất nhiều nhưng vẫn đủ tỉnh táo để tiễn nàng ra tận nơi đậu xe. Và cái lần nàng muốn cùng bạn bè đi phố lồng đèn, còn anh thì chỉ muốn về nhà để ngủ sau một ngày làm mệt mỏi. Nhưng lại không ngờ trong ngày hôm đó, anh đã đợi nàng cùng những người khác từ sớm. Trên đường về trời bất chợt đổ mưa, đôi giày của nàng lại xui xẻo bị rơi đứt quai. Mọi người tiếp tục dạo quanh một vòng ở hồ con rùa, còn nàng thì bước từng bước bỏ xa những người khác. Chỉ có anh là đi thật chậm, sóng bước cùng nàng. Khi anh lục lọi tìm một cành cây nhỏ để sửa tạm đôi giày, còn nàng thì một tay bấu víu vào vai áo anh, một chân đưa lên cố gắng giữ thăng bằng. Thế rồi ngày hôm sau, anh bị cảm. Nàng chưa bao giờ tự đặt một câu hỏi rằng, anh có phải cũng sẽ như thế với bất kỳ một ai khác dù không là nàng?
Nàng thường nhớ về những điều tốt đẹp ở nơi anh, mỗi khi có sự xung đột vì công việc. Thật khó lý giải tại sao trong công việc càng có sự liên quan thì mâu thuẫn lại càng căng thẳng nhiều hơn trước. Nàng không phủ nhận anh là người làm việc rất cẩn trọng, từng hành động đến lời nói đều có sự logic mà người khác không dễ dàng bắt được khuyết điểm. Nàng kính trọng anh cũng vì thế. Nhưng nàng không giống anh. Dù năng lực có hạn nhưng công việc và cuộc sống của nàng luôn phải rạch ròi, còn anh thì luôn để cuộc sống ảnh hưởng vào tâm tư của công việc. Anh cố chấp trước những lời khuyên của nàng, nhưng cũng không muốn chối bỏ.
Anh luôn đặt yêu cầu tuyệt đối cho công việc, còn nàng dù cố gắng thế nào cũng không làm anh cảm thấy hài lòng hoặc nhìn nhận được sự cố gắng. Những lúc công việc không được thuận lợi như kế hoạch, nàng rất muốn nói với anh. Nhưng anh đã ở đâu? Chẳng biết từ khi nào, nàng cảm thấy lạc lõng kể cả khi đối với anh. Không biết từ khi nào, người mà nàng muốn sẻ chia đầu tiên cho tất thẩy mọi buồn vui là anh nhưng lại không thể là anh. Từ khi nào, người đầu tiên mà nàng muốn che giấu những dòng suy nghĩ cũng chính là anh. Từ khi nào, nụ cười nàng dành cho anh đã dần tắt lịm. Từ khi nào, nàng và anh đã lướt qua nhau là ánh nhìn vô hồn không còn giọng nói. Từ khi nào, nàng cũng không còn nhớ rõ…
“Dạo này anh bận lắm sao?”
“Ừ, em biết mà. Công việc thì dồn như núi. Mà chẳng có ai được việc.”
“Bận đến nỗi bỏ mặc không thể nghe điện thoại của em? Tối hôm qua xe hư giữa đường, trời thì mưa. Biết em gọi anh bao nhiêu cuộc điện thoại không? Tan ca rồi, anh bận lắm sao?
Cũng không màng gọi lại cho em lấy một lần…”
“Anh mệt quá nên ngủ quên…”
“Ừ…anh lại quên.”
“…”
“Có thật là trong lòng anh xem em là tri kỷ không? Nhưng em thì chưa từng nghĩ anh chính là tri kỷ trong đời em.”
Nàng nhìn anh đầy nỗi thất vọng…
“Rốt cuộc em muốn gì đây? Hôm qua, anh có việc. Cô ấy đang trong bệnh viện và không có ai ở bên cạnh cả. Anh đi vội nên chẳng kịp mang theo điện thoại. Thế đã được chưa?”
Đôi mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc đến không thể kiềm nén. Từng câu chữ trong đầu chẳng thể nói lên như ý muốn ban đầu. Anh vừa nói dối nàng. Nói dối xong lại thừa nhận là mình đã nói dối. Nụ cười nàng bỗng nhiên lạnh toát. Hay chỉ là một chút gượng gạo để che đậy ánh nhìn đang rất bối rối…
“Anh xa lạ thật…lại còn nói là ngủ quên. Anh đâu cần phải nói dối làm gì. Cứ nói là anh có việc quan trọng hơn. Thế là đủ.”
Nụ cười nàng mím chặt. Dẫu rằng đang cố gắng che đậy đi nỗi kinh ngạc trong lòng, nhưng nàng vẫn hy vọng một lời giải thích từ anh. Chỉ là có còn cần thiết nữa không….
“Bây giờ anh chỉ muốn tập trung vào công việc. Còn những thứ khác, anh không quản nổi. Anh đã phiền em nhiều rồi. Vậy nên…tốt nhất là không để em phải bị cuốn vào những thăng trầm của anh nữa.”
“Tốt thôi. Em cũng không quản nổi suy nghĩ của người khác. ”
Lần này nàng cũng hất mạnh vào vai anh, bước chân dứt khoác không chút do dự. Nhưng rồi sau đó bước chân ấy chợt khựng lại, đôi bàn tay bấu chặt vào da thịt một cách run rẩy. Chỉ có anh là cứ thế quay lưng. Dửng dưng đến quá đỗi bình thản. Những đường gân hằng đỏ lên trong đáy mắt của nàng, rồi bỗng chốc hóa nhạt nhòa. Thứ vừa rơi xuống có lẽ chẳng phải là nước mắt. Là niềm tin đấy. Cảm giác từ một người thân thuộc đối với ta giữa bộn bề những lo toan, người khiến ta cảm thấy mọi thứ như có một điểm tựa. Để rồi hôm nay chỉ có thể dùng ánh mắt xa lạ nhìn nhau như những kẻ lần đầu tiên vội vã lướt qua. Thứ cảm giác vừa rơi hẫng ấy rốt cuộc là gì đây? Có một chút nhói ở tim…à không, nàng cảm thấy vị trí đó rõ ràng đang rất đau, đau đến nỗi chỉ muốn đập vỡ tất cả. Bởi vì có những người trong cuộc đời này, đã định sẵn là không thể yêu.
***
Nàng đặt lá đơn nghỉ việc trên bàn. Sau tất cả những gì còn sót lại, nàng không thể tự lừa dối rằng mối bận tâm của mình vốn chẳng liên quan đến anh. Có thể trách anh được sao? Lúc nàng cần anh đến, người con gái anh yêu cũng rất cần anh. Phải trách anh thế nào đây? Vì anh suy nghĩ điên rồ thế nào mà chấp nhận nhường lại chuyến tu nghiệp ở nước ngoài cho nàng. Nàng chỉ mới biết được điều này sau cái ngày mà anh nói không muốn liên quan đến nàng nữa.
“Theo quyết định ban đầu thì chỉ có Phan là được đề cử. Nhưng cậu ấy cứ nhất định muốn nhường lại cho cô. Quả thực cô làm tôi rất bất ngờ, chỉ trong thời gian gấp rút như thế mà Phan có thể cho tôi thấy sự tiến bộ đáng kể của cô. Vậy cố gắng lên nhé!”
Nàng cười, những suy nghĩ ước chi đừng tồn tại nhiều như thế. Tự hỏi nếu không tiến bộ thì thật phí hoài cho công sức của anh. Suốt ngày hết yêu cầu này đến đòi hỏi nọ, không la mắng thì cũng trách phạt, nàng nếu không muốn tăng ca thì chỉ đành phải cố gắng hết sức. Tại sao phải nhường lại cơ hội cho nàng khi chính anh mới là người cần nó. Cuộc đời anh, quá nhiều mệt mỏi rồi. Mệt mỏi về cả vật chất lẫn tinh thần. Cuộc đời anh, nàng không nên bước vào. Vì nàng chưa bao giờ dám yêu anh, cũng chẳng thể yêu anh sớm hơn. Thật buồn cười thay, tại sao cứ nói nàng giống với ai đó khi vốn dĩ nàng mới là người anh gặp đầu tiên. Cuộc đời anh, gặp được nàng cũng chỉ là những thoáng qua tạm bợ bên đời nhau. Đối với nàng sau một cơn giông, hai tiếng “Tri kỷ” thốt lên sao lại nghẹn đắng quá.
Anh đi vào. Ánh mắt ấy có chút bất ngờ rồi cũng trở về cái nét lạnh lùng chỉ là với nàng. Chưa khi nào nàng cảm nhận rõ sự vô hình của mình trước mắt anh như lúc này. Nhưng nàng vẫn cười.
“Định gửi cho anh, nhưng sẵn đây đưa cho anh luôn.”
“Cái gì đây?”
Nàng đưa ra một cái hợp nhỏ ngâm trong đó rất nhiều quả tắc.
“Nghe nói quả tắc là trị cảm rất tốt nên em làm thử, tiện tay mang cho anh một phần luôn. Anh chẳng nói không thích uống thuốc còn gì.”
“Thôi, anh không cần. Em mang về đi.”
“Không sao. Em cũng không cần nữa.”
“…”
“Vậy em đi đây. ”
Anh không hề biết rằng sau bốn chữ ngắn gọn đó, thì đời này kiếp này anh sẽ không còn cơ hội gặp lại nàng nữa. Nhưng chàng trai như anh bình tĩnh đến như một mặt hồ phẳng lặng, cầm trên tay mảnh thư của nàng để lại, cũng chỉ thoáng qua một chút mù quáng. Lúc đuổi theo ra ngoài, anh định gọi ngay số điện thoại quen thuộc thì mọi thứ đã dừng lại.. Anh đứng lặng đi giữa hàng ngàn người vẫn cứ vội vã huyên náo. Anh mắt thẩn thờ đã lạc giữa đám đông. Anh sẽ không đi tìm nàng đâu. Cũng không nhớ đến nàng nữa. Thói quen rồi cũng sẽ thay đổi được. Cảm giác đơn độc cũng sẽ quen thôi. Nhưng không thế ích kỷ giữa nàng lại, kéo nàng theo những phiền muộn của riêng anh. Đó là cách anh muốn trân trọng người con gái đã bước vào cuộc đời anh, mang cho anh một chút ấm áp dẫu không thể là tình yêu. Một khi chữ tình đặt trước cái gọi là tri kỷ thì cũng xem như phá vỡ những giới hạn ban đầu, mối quan hệ đó có thể thay đổi hoặc là không còn gì nữa. Nhưng đã đi cùng nhau qua biết bao nỗi niềm, anh lại không nỡ yêu nàng. Cố chấp cho những cảm xúc nhất thời chi bằng hãy dừng lại tại đây thôi. Để giữ lại những tháng ngày tốt đẹp sẽ đi qua của chúng ta.
“Ở nơi nào đó còn có người đang đợi em đi đến. Bình an và cứ đi đi. Cũng đừng do dự nhìn lại. Biết không cô gái, anh vẫn nhớ. ”
Nàng mở cửa kính taxi, từng ngọn gió thổi vào đùa nghịch trên tóc nàng nhẹ nhàng tung bay. Con đường đi qua trước mắt nàng, phải bỏ lại phía sau những thứ gọi là không cam tâm. Cơn gió này rồi cũng sẽ thổi bay tất cả, kết cục này dẫu cho có hợp hay tan, hữu tình hay vong tình. Vài năm tháng nữa cũng chỉ xem như bụi đường. Chút bụi đường ấy vốn chẳng đủ để níu tay một cuộc đời…
Trái tim nàng cuối cùng đã chọn lựa sự lang thang, thế thì còn tham lam chi nữa những yêu thương không thuộc về. Đã tìm thấy người giữa biết bao cơn mộng mị, đã cùng nhau trải qua những giấc mộng vô thường. Cứ ngỡ rằng sẽ không dễ dàng mất đi, nhưng rồi cũng đành lòng buông lơi. Có buồn không anh? Em không yêu, nhưng cũng không thể xem anh là tri kỷ. Rốt cuộc cũng không thể gọi tên những tháng năm đã đi bên cuộc đời nhau.
Rồi nàng chợt nhớ ra…
Đã lâu rồi, nàng và anh không còn những cuộc trò chuyện thâu đêm. Những câu chuyện không mở đầu cũng không không kết thúc…
Đã lâu rồi, nàng không thể nói với anh những niềm vui dù là nhỏ bé.
Đã lâu rồi, khi gặp phải bế tắc hay vấp ngã nàng không còn cầm điện thoại lên và gọi cho anh.
Đã lâu rồi, cả anh và nàng không còn bỏ ra hàng giờ để giống như những đứa trẻ cùng nhau tô những bức tượng ở nhà sách.
Đã lâu rồi, nàng không còn có thể nói với anh bất kỳ suy nghĩ nào một cách thoải mái và thẳng thắng cùng nhau.
Đã lâu rồi anh đã không cười khi bất chợt nhìn thấy nàng, khi đôi mắt cố tình không rời khỏi anh.
Cũng đã lâu rồi, đủ lâu rồi để một người bước ra khỏi cuộc đời một người….
Hàn Vi
Đâu là người đến sau và đâu là người thứ 3, hay 2 người này là 1?
Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là hành phúc
Thời gian thích hợp gặp 1 người không thích hợp là sai lầm
Thời gian không thích hợp gặp 1 người thích hợp là nuối tiếc
Thời gian không thích hợp gặp 1 người không thích hợp là viển vông
Người thứ 3 hay người đến sau đều mang 1 nỗi nuối tiếc trong lòng. Họ gặp 1 người thích hợp trong 1 thời gian không thích hợp mà nếu có chut khác biệt thì đó là người đến sau là người chỉ để tình cảm đó trong lòng còn người thứ 3 là người mang trong lòng tình cảm và họ thể hiện cho người kia biết và châp nhận mang tên gọi người thứ 3 ...
"Yêu đương chính là một dạng tự quyết. Em chọn yêu người đó, chọn giữ tình yêu đó, chọn quên lãng hoặc nhung nhớ nó. Chỉ cần hiểu cầm lên được thì bỏ xuống được. Em đừng cho rằng muốn quên mà lòng chẳng thể quên. Em còn nhớ câu chuyện của vị thiền sư về chén trà nóng trên tay? Đau, tự khắc sẽ buông.
Tôi vẫn mong cho em yêu được. Yêu được, chứ không phải được yêu. Bởi vì, xét cho cùng, yêu được đã là một sự may mắn. Vì rằng còn điều gì đáng sợ hơn một trái tim khô cằn sỏi đá không biết yêu người khác cơ chứ? Em hãy yêu đi. Vì tôi còn muốn thấy một ánh mắt ngời, một bờ môi tươi khi em kể về anh chàng của em. Vì một góc quán vui, vì một lời thơ mới, vì một đoạn đường nhỏ, ngắn thôi mà đáng nhớ, trong cuộc đời em đã ngang qua." (Nhược Lạc)
Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là hành phúc
Thời gian thích hợp gặp 1 người không thích hợp là sai lầm
Thời gian không thích hợp gặp 1 người thích hợp là nuối tiếc
Thời gian không thích hợp gặp 1 người không thích hợp là viển vông
Người thứ 3 hay người đến sau đều mang 1 nỗi nuối tiếc trong lòng. Họ gặp 1 người thích hợp trong 1 thời gian không thích hợp mà nếu có chut khác biệt thì đó là người đến sau là người chỉ để tình cảm đó trong lòng còn người thứ 3 là người mang trong lòng tình cảm và họ thể hiện cho người kia biết và châp nhận mang tên gọi người thứ 3 ...
"Yêu đương chính là một dạng tự quyết. Em chọn yêu người đó, chọn giữ tình yêu đó, chọn quên lãng hoặc nhung nhớ nó. Chỉ cần hiểu cầm lên được thì bỏ xuống được. Em đừng cho rằng muốn quên mà lòng chẳng thể quên. Em còn nhớ câu chuyện của vị thiền sư về chén trà nóng trên tay? Đau, tự khắc sẽ buông.
Tôi vẫn mong cho em yêu được. Yêu được, chứ không phải được yêu. Bởi vì, xét cho cùng, yêu được đã là một sự may mắn. Vì rằng còn điều gì đáng sợ hơn một trái tim khô cằn sỏi đá không biết yêu người khác cơ chứ? Em hãy yêu đi. Vì tôi còn muốn thấy một ánh mắt ngời, một bờ môi tươi khi em kể về anh chàng của em. Vì một góc quán vui, vì một lời thơ mới, vì một đoạn đường nhỏ, ngắn thôi mà đáng nhớ, trong cuộc đời em đã ngang qua." (Nhược Lạc)
Từ tập sau Pig Ella sẽ không viết ra kịch bản tập sổ tay cảm xúc nào nữa mà chỉ trích dẫn 1 chút để bạn có thể lắng nghe và hòa vào xúc cảm trong từng tập. Bạn hãy nghe, và cảm nhận nhé!
Cùng lắng nghe qua tập sổ tay cảm xúc kỳ 43 - Mãi là người đến sau.
Bạn đã từng có một ai đó là một giấc mơ mãi tồn tại bên lề cuộc sống của mình, như một thứ lưu ảnh mong manh mà dai dẳng chưa? Một người nào đó khiến mỗi lúc nghĩ về, bạn tự dặn lòng mình phải tiếp tục cố gắng, tiếp tục sống tốt, vì ở một nơi xa xôi nằm ngoài cuộc sống của bạn, có một người vẫn đang không ngừng cố gắng sống tốt từng ngày. Một ai đó khiến mỗi sáng bước chân ra đường, đôi khi ý nghĩ thoáng qua làm bạn chợt mỉm cười và thấy đường phố sáng bừng lên trong nắng. Một ai đó khiến bạn nuôi dưỡng niềm hy vọng, về một cái gì đó đẹp đẽ và tươi sáng vẫn đang chờ đợi ngoài kia, chỉ cần bạn không ngừng nỗ lực & kiên tâm. Một cái gì đó rất đẹp, rất dịu dàng.
Mỗi chúng ta đều có giấc mơ của mình, giấc mơ yêu chuộng nhất, giấc mơ tốt đẹp nhất trong những giấc mơ mà ta mơ đi mộng lại suốt đời. Không phải van nài giấc mơ ấy đến với ta lúc nào nó thích cũng có thể biến mất trong nhiều năm nhưng đằng nào nó cũng trở về mang cho ta niềm vui thuở ban đầu ấy. Sổ tay cảm xúc kỳ này là câu chuyện nhỏ của những giấc mơ làm thành những đem khó ngủ. Có giấc mơ mang hình bóng của 1 người tình mãi mãi không thể thuộc về . Có giấc mơ về hạnh phúc mỏng manh thoáng hiện rồi vụt biến để ngỡ ngàng nhận ra cái ngắn ngủi của cuộc đời, cái mong manh của yêu thương để biết chân quý hơn những giây phút của hiện tại. Có những giấc mơ về vùng đất xa xôi, về một vẻ đẹp mà con tim luôn ao ước giữ gìn, vì còn mơ là còn thiết tha, còn khao khát, còn say mê với cuộc đời này, nơi vừa hàm chứa thật nhiều bất chắc, vừa hứa hẹn rất nhiều ngọt ngào cho những ai biết giữ niềm tin và hy vọng. Đêm qua bạn đã mơ gì, có giấc mơ nào muốn kể cho người khác nghe không ?
-----------------------
Giấc mơ hạ trắng
Ở Huế mùa hạ ve kêu râm ran trên những cành cây như 1 giàn hợp xướng và nắng nóng oi bức như địa ngục. Thêm vào đó còn có gió Lào, vừa tắm xong người đã ướt đẫm mồ hôi, bao nhiêu nhiên liệu tích lũy trong cơ thể đều tan ra thành nước. Những đồ vật và áo quần cũng có cảm giác như vừa rút trong lò lửa ra. Những mặt đường dường như bốc khói với nhiệt độ 42, 43 độ. Có 1 mùa hạ năm ấy tôi bị 1 cơn sốt nặng, nhiệt độ trong người và bên ngoài bằng nhau. Tôi nằm sốt mien man trên giường không biết gì và có 1 lúc nào đó tôi nhận thấy có hương thơm tràn ngập trong căn phòng và tôi chìm đắm trong 1 giấc mơ như 1 cơn mê sản. Tôi thấy mình lạc vào 1 rừng hoa trắng với hương thơm ngào ngạt, bay bổng trong không gian đó. Đến lúc tỉnh dậy người ướt đẫm mồ hôi và tôi nhìn thấy bên cạnh giường có 1 người con gái nào đó đã đến cắm 1 bó hoa dạ lý hương rất lớn. Chính cái mùi thơm của dạ lý hương đã đưa tôi vào giấc mơ kia, giấc mơ trong 1 mùa hạ nóng bức. Trong vùng tôi ở, quanh đó chỉ có 1 nhà duy nhất trông dạ lý hương nên tôi biết ngay người mang hoa đến là ai.
Sau 1 tuần lễ tôi hết bệnh, nghe tin bố người bạn đang hấp hồi tôi vội vàng đến thăm. Ông chẳng có bệnh gì ngoài bệnh nhớ thương và buồn rầu. Câu chuyện rất đơn giản, 2 ông bà đã lơn tuổi thường nằm chung trên 1 sập gỗ xưa. Cứ mỗi sáng bà cụ dậy sớm xuống bếp nấu nước sôi đun trà cho ông cụ. 1 buổi sáng nọ cũng theo thường lệ bà cụ xuống bếp bị gió ngã xuống bất tỉnh rồi chết. MẤy người con ở gần đó tình cờ phát hiện ra và đưa bà cụ về nhà 1 người để tẩm liệt. Sau đó chôn cất và giấu ông cụ. Tất nhiên là khi ông cụ tỉnh dậy hỏi con mẹ các con đi đâu rồi thì các con nói, mẹ đi sang nhà chúng con để chăm sóc cháu vì chúng nó bị bệnh. Vài ngày sau chưa thấy bà về ông mới chầm ngâm hỏi các con “có phải mẹ các con đã chết rồi pahir không?”. Lúc đó mọi người mới khóc òa lên. Từ đó ông nằm ngủ trên sập 1 mình, cơm không ăn, trà không uống, cho đến lúc kiệt sức và đi theo bà cụ luôn. Câu chuyện này ám ảnh tôi 1 thời gian dài và sau đó tôi kết hợp giấc mơ hoa trắng mùa hạ và mối tình già keo sơn này như áo xưa dù nhàu vẫn xin bạc đầu gọi mãi tên nhau. Để rồi đi ngang bài Hạ trắng – Trịnh Công Sơn
------------------------------------
Đôi khi chúng ta mơ có được ai đó chúng ta thật sự yêu thương nhưng cuộc đời không như vậy, chúng ta không có được tất cả những gì mình muốn nhưng cuối cùng chúng ta lại yêu được người tốt đpẹ hơn cả những giấc mơ của mình. Lá thư được gửi từ le.tran.hoang.my.94@gmail.com
Đa phần những người sợ hãi yêu đương là con gái, cũng alf do họ đã chứng kiến quá nhiều chuyện tình thất bại hoặc là cảm thấy kể cả khi yêu họ cũng sẽ cô đơn trong chính tình yêu của mình. Em đã nghĩ như thế cho đến khi 1 ngày em gặp anh – một chàng trai sợ yêu. Một chàng trai bị mất niềm tin vào tình yêu. Con gái tụi em sợ yêu là do sự cô đơn nhưng lại không thoát ra được sự cô đơn hoặc sợ cô đơn như cái sự cô đơn đã ngấm vào trong thói quen đến độ chưa sẵn sàng đón nhận bất cứ ai trước trái tim mình. Họ sợ người khác thương hại, cũng lo sợ vè sự đổ vỡ thế nên mới không bước qua được nỗi ngăn trở tâm lý mà sinh ra vẫn sợ yêu. Nhưng với anh thì sao, chỉ vì thất bại trong tình yêu, chỉ vì sư chia ly trong tình yêu mà không ai mong muốn ấy mà anh đóng cửa trái tim mình. Anh sợ yêu, anh sợ đau, anh sợ tổn thương, anh sợ sự chia ly lần nữa sao? Chàng trai của em ơi, xin hãy mạnh mẽ và cần phải cứng cỏi hơn trong tình yêu và dẫu cho sự sợn hãi bắt nguồn từ đâu cũng đừng sợ yêu, đừng khép trái tim mình như thế.
Vẫn yêu yêu là sẽ có sự tổn thương, chắc chắn rồi, ai đó đảm bảo rằng cứ yêu lần nữa là sẽ hạnh phúc trọn vẹn đâu. Nhưng anh à, bên cạnh những tổn thương sẽ còn có hạnh phúc, niềm vui, còn sự yêu đời và lạc quan vào cuộc sống. Nghe em này, nếu anh cứ yêu sau mỗi lần vấp ngã thì anh sẽ không còn đơn độc trong mỗi mùa đông lạnh giá, không còn hoan hoải đi qua những mùa hè mệt mỏi, không còn cô đơn khi thu đến và ảo não, tự ti khi xuân về. Đừng bỏ qua cơ hội yêu chỉ vì không thể vượt qua sự sợ hãi về sự chia ly, đổ vỡ hay 1 lý do nào đó nữa. Những bức tường quá dày sẽ khiến anh dần vô cảm với chính bản thân mình và những người xung quanh đó anh à. Thế nên hãy biết yêu thương khi còn có thể, hãy mở lòng để đón nhận những gì có thể để khi nhắm mắt lại sẽ thấy ngọt ngào. Thế nên dù có thất bại lần nữa cũng chẳng sao. Chẳng qua đó là tất yếu trong cuộc đời. Hãy cứ yêu đi anh à, đừng để những nỗi sợ hãi lấn át tránh xa cả những yêu thương, đừng từ bỏ những thứ hạnh phúc nhất trong cuộc sống anh nhé! Những năm tháng ngắn ngủi tuổi trẻ để yêu chứ không phải để lãng phí cho những nối sợ hãi vô hình
-----------------------------------
Lá thư được bạn Ngọc Trân gửi về cho STCX
Em ghét sự ra đi không báo trước, cứ tưởng tượng 1 ngày nào đó bạn mở mắt ra và có người nào đó đã biến mất không 1 dấu vết, cứ suy nghĩ 1 buổi sáng tỉnh dậy và bạn nhận ra bạn không còn được nhìn thấy người đó 1 lần nào nữa và rồi em đã mất ba như vậy đó. Một buổi tối, đnag học bài và em nhận được 1 cuộc điện thoại đường dài của mẹ và thông báo rằng ba con bỏ đi rồi. Em đã trách ba tại sao lại mang sự hy vọng của tất cả 3 mẹ con em mang đi như vậy. Em đã lo nghĩ không biết ba có nơi để ngủ hay không, có thể tự lo cho bản thân hay không. Em đã mâu thuẫn giữa việc lo lắng và mặc kệ nhưng em đã không liên lạc được với ba nên có lo lắng hay trách móc cũng không có cơ hội nói ra. Rồi lại 1 buổi sáng em thức dậy và nhận được tin rằng ba con mất rồi. Không có sự báo trước , ba em cứ vậy là đi. Nó khó chấp nhận được lắm anh à, cứ như em vừa được nói chuyện với ba qua điện thoại ngày hôm qua rồi hôm nay em mất ba vậy. cái sự tahtaj àm ba em đang ở 1 nới nào đó mà em không liên lạc được vẫn dễ chấp nhận hơn là em không còn cơ hội gặp ba em 1 lần nào nữa. Em đã ước tất cả như 1 giấc mơ và khi tỉnh dậy ba lại về với em nhưng em biết cuộc sống là vậy, có những thứ mất đi rồi mình mới cảm thấy trân trọng nó. Con người ta phải biết trân trọng cái hiện tại. Đừng để đến khi biết mình sắp mất đi mới vội vàng níu giữ, đừng để đến khi mất đi rồi mới vội vàng cảm thấy hối hận . Em đã hối hận và rằn vặt vì gần gũi nói chuyện với ba em chưa bao giờ làm được. Trách nhiệm làm con em cũng chưa từng làm tốt nhưng em biết em còn mẹ và em trai, níu kéo quá khứ không thể làm hiện tại tốt hơn nữa. Và em biết nhiệm vụ của em bây giờ là gia đình, là mẹ và là em, để sau này em sẽ không lặp lại ân hận kia 1 lần nào nữa. Em muốn gửi lời xin lỗi đến người cha đã khuất của em “ba à, con xin lỗi”.
-----------------------------------------
Em nằm như rong biển
Bên ta mà ngủ say
Khi không còn ta nữa
Em như là sương mai
Vạn lần ta ngoái lại
Trong cuộc chia ly dài
Trên đường muôn lối rẽ
Mong còn thấy bóng ai
Nhưng thôn làng xa vắng
Càng xa vắng từ nay
Đường nào ta vẫn bước
Lại càng thêm treo leo
Như cỏ mùa hạ héo
Bong hình ai rủ buồn
Mong chờ và mơ tưởng
Núi đồi ơi cúi xuống
Cho ta nhìn người thương
Em mong chương trình và anh Trương gửi bài thơ này đến cô ấy
Màn đêm buông xuống là lúc nỗi cô đơn ùa về, kéo theo đó là nỗi nhớ anh cố gắng quên mà chưa bao giờ anh làm được. Những bản nhạc quen thuộc lại vang lên, xen lẫn trong đó là tiếng nấc của anh, có phải là anh yếu đuối quá không? Nhưng biết làm sao đây khi lý trí của anh không thắng nổi con tim. Anh xin lỗi vì tất cả những gì anh đã gây ra cho em , xin lỗi vì đã làm giọt nước mắt kia rơi trên đôi mắt ngây thơ, xin lỗi vì anh đã mang đến cho em niềm hạnh phúc nhưng chính anh lại là người cướp nó đi. Dẫu biết rằng có bao nhiều lời xin lỗi thì em cũng không tha thứ cho anh. Nếu như ngày đó đứng giữa 2 sự chọn lựa anh đã không quá coi trọng tình nghĩa với người kia, 1 người cũng yêu anh như em, cũng hy sinh quá nhiều vì anh, anh cảm thấy mình thật sự bất lwucj và anh đã chọn cô ấy àm không phải là em. Đó là cao thượng hay ngu ngốc mà chính anh cũng không biết. Khi chia tay anh chưa từng nói là hết yêu em. Anh tự dối lòng mình là em hãy tìm 1 tình yêu mới, mặc cho em đang khóc, mặc cho nỗi đau đang ôm trọn lấy em và mặc cho anh còn đau hơn thế. Ngày xa em anh đã sống như kẻ vô hồn, anh vô cảm với mọi thứ xung quanh và đôi khi anh khẽ cười để an ủi bản thân mình. Anh tự nhủ rằng phải quên, quên người anh yêu nhất thì mới có thể quên đi nỗi đau này dù không dễ làm được điều đó. Thời gia cứ thế trôi qua nhưng chưa bao giờ anh thôi nghĩ về em. Anh chỉ tự dối lòng mình mà thôi, đến lúc ý chí thực sự ngã gục trước con tim thì anh quyết định pahir tìm lại em nói cho em biết tất cả những gì anh muốn nói nhưng sao khó quá, em dường như biến mất trước khỏi cuộc đời anh mà không chừa lại 1 điều gì. Và trong suốt 3 tháng anh cũng tìm đươc facebook của em nhưng chỉ nhận lại sự im lặng. 1 tháng sau em cũng chịu nhắn tin lại cho anh nhưng chỉ bằng những lời xỉ vả đau đớn, đau đơn tột cùng nhưng không thể trách em khi chính anh là người có lỗi. Những tháng tiếp đó anh không thể từ bỏ hy vọng dù em có đối xử với anh thế nào đi nữa. Cái gì đến rồi cũng sẽ đến, anh quyết định tặng 1 món quà trước ngày sinh nhật của em. Anh cứ nghĩ em sẽ vui vì điều đó nhưng em chỉ nghĩ đó là 1 vở kịch “em xin anh hãy buông tha em”. Ừ, thì anh sẽ buồn tay em nếu em vui để em biết rằng anh sẽ làm tất cả nếu anh có thể kể cả tự làm bản thân mình đâu khi trở về quãng đời còn lại sống tiếp mà không có em. Anh chỉ muốn nói 1 điều rằng “anh vẫn chờ đợi 1 ngày em hiểu và cho anh thêm cơ 1 cơ hội để trở về và bên em. Anh nhớ em lắm Vi à!”
----------------------------------------
Sẽ 1 ngày nào đó anh không còn yêu em, thơ anh em vắng mặt, đời an hem thôi phiền
Sẽ 1 ngày nào đó em không còn trông mong, anh không còn hy vọng , ta cũng thôi đau lòng
Sẽ 1 ngày nào đó ta không còn bên nhau, kỷ niệm thành vực thẳm, chẳng ai muốn rơi vào
Sẽ 1 ngày nào đó ta không còn yêu thương, bước chân về 2 lối, mỗi người 1 nẻo đường
Sẽ 1 ngày nào đó nhưng không phải hôm nay, mặc nguwoif chê ngây dại, anh vẫn muốn mơ dài
Anh tự mình cố chấp, anh tự mình đa đoan, nhưng xin em chớ trách, em trong anh vẫn còn
-------------------------------------------
Em muốn về nơi đó nhìn nắng rơi
Tháng ngày có nhau phút giây nào cũng ngọt
Căn phòng ấm êm không có chỗ dành cho chua xót
Ở đó là anh.
Em ước kỷ niệm có thể để dành
Như cách người ta chắt chiu từng đồng xu bỏ ống
Để bất cứ khi nào lẻ loi giữa cuôc đời dài rộng
Lấy ra ủi an mình.
Em muốn gặp lại buổi ấy bình minh
Vừa rời chiêm bao đã có anh bên cạnh
Tiếng chim hót sau vườ lanh lảnh
Một điệu bình yên
Em ước giá như mình vẫn còn duyên
Còn đón đưa, còn trong vòng tay nhau anh chứ
Chắc em sẽ không, không bao giờ như bây giờ ủ rũ
Ngồi viết thơ buồn
Em sẽ không ráo rác kiếm tìm mỗi buổi chiều buông
Một ai đó cho vơi niềm hoang vắng
Một ai đó cho thêm vơi tĩnh lặng
Một ai đó như anh
Em ước yêu thương đừng quá mong manh
Chỉ 1 lần buông tay là nghìn trung xa khuất
Nhưng vốn dĩ có cơn mơ nào là thật
Nên chỉ biết thôi đành
Đơn giản là em chỉ muốn anh
Mà sao trái tim nhọc nhằn đến thế
Vote card lovers hay giấc mơ bị chia cắt bởi thời gian và đại dương. Trong căn phòng nhỏ của cô dán chi chit trên tường những tấm vote card từ nhiều vùng đất xa xôi mà cô chưa từng 1 lần đặt chân tới. Những tấm bưu thiếp ây anh gửi cho cô trong khoảng giữa của những chuyên đi công tác dài ngày. Khi hãng hàng không anh đáp lại ở 1 thanh phố nào đó ở Châu Âu và anh có thời gian nghỉ ngắn ngủi đẻ lòng vòng trong đường phố ra bưu điện tìm 1 quán bưu thiếp rồi ngồi lại 1 quán café yến tĩnh nào đó có góc nhìn đẹp viết vài dòng va gửi cho cô. Tấm vote card đầu tiên anh gửi về từ Genève mùa thu năm 2010.
“Dear em
Những hình ảnh đẹp vô cùng mà anh mong rằng có một lần nào đó em sẽ tận mắt nhìn thấy được. Anh đnag ngồi ở vườn hoa, nơi rất nhiều hoa nở kết thành cái đồng hồ to nhất Châu Âu. Ở phía dưới là nhà hát lớn, bến phải tấm bưu thiếp là những triết học gia ở trường đại học Genève. Bầu trời mùa thu xanh đến mức anh có thể lọc qua 1 chiếc bể trong veo mà trở thành một con người khác. Anh ước gì có lần nào đó em cũng tới đây, ngồi trên bãi cỏ, bên những bông hoa này, dưới màu trời này và sống lại những cảm giác này.
Anh của em”
Cô đã đi mua dây thừng, mấy cây kẹp gỗ, mấy cây đinh để đóng lên tường 1 dây treo dài chừa chỗ cho những tấm bưu thiếp. Từ tấm bưu thiếp đầu ở Genève đó, những chuyến đi của anh cứ kéo dài, những tấm bưu thiếp dày lên trên tường, luôn luôn bắt đầu bằng “Dear em” và kết thúc bằng “Anh của em”. Mỗi sáng thức dậy bằng cốc café đầu ngày và tưới mấy chậu hoa ngoài ban công tây thân thương ấy của anh giữ một phần bước chân của người con trai mà cô yêu thương.
Những giây phút hiếm hoi giữa dòng chảy tất bật, ở nơi xa lạ trong lòng anh lại nhớ đến cô, 1 quán café mùa hè, nơi có kênh đào ở Amsterdam. Mây trắng bay thành đàn trên nền trời xanh địa trung hải và mien man nước chảy dưới chân cầu, một con phố tĩnh lặng ở Paris , nắng chiều chiếu xuống những viên đã lát thời xưa cổ , những chậu hoa xòe ra từ 1 ban công sắt uốn con công, bức tranh đêm ở tang vargos – thành phố châu Á nhộn nhịp người có những chiếc đèn đỏ treo trên khung cửa sắt
Như ai đó từng nói, nhận 1 tấm bưu thiếp là nhận được 1 tình yêu vì thực ra chuyện gửi bưu thiếp rất là phiền nên người ta chỉ gửi cho những nguời mà mình yêu dấu. Lựa chọn bưu thiếp thật ra rất mệt óc vì bưu thiếp hoàn toàn không phải 1 bức ảnh chụp vớ va vớ vẩn mà còn phải phù hợp với gu người nhận, cũng như thông điệp của người gửi. Cuối cùng là đâu phải chỗ nào cũng có 1 thùng thư ngay trước mũi để thích gửi là gửi, bán ẽ phải đi lòng vòng, có khi cái vòng này rất to để tìm cho được bưu thiếp 1 thùng thư công cộng. và cuối cùng bưu thiếp là 1 tấm card ghi nhớ vô cùng lãng mạn. Ngày đó, tháng đó, năm đó, ở nơi đó, người đó đã nói với mình như thế đó, có con dấu của bưu điện làm chứng nên nếu có thể sau này họ không còn yêu nhau nữa trên căn phòng trăng của cô vẫn treo đầy những bức bưu thiếp ấy, có tấm đã ố vàng vì năm tháng , nhưng những tấm thẻ ghi nhwos về tháng năm rất đẹp đẽ của tuổi thanh xuân có 1 người rất trầm lặng, rát dịu dàng luôn có mặt trong những giấc mơ tưởi trẻ của cô. Và cô cũng từng có mặt trong những nẻo đường ngược xuôi của người ấy. trên con đường khám phá thế giới rộng lớn, mênh mông ngoài kia, nư 2 giấc mơ bay cạnh cuộc đời nhau nhưng chẳng thể nào nắm bắt được
--------------------------------------
Câu chuyện về cây chanh nơi ấy
An nói cô ấy thích 1 người đàn ông, thích anh ta chỉ vì anh ta cùng mời cô đến du lịch 1 nơi. Cô hỏi vì sao phải đến nơi ấy, anh ta nói vì anh thích mây ở đấy. Anh ta đã trả lời như thế. Trước khi quen anh cô nghĩ mây ở đâu cũng thế, khi quen anh rồi cô mới biết mây ở 1 số nơi quả thật đep hơn rất nhiều.
Tôi từng ở 1 đêm ở Lasvegas, tôi thích gió ở đó, chắc có nhiều ngừi sẽ không đồng ý. Bạn bè tôi nói rằng cả Lasvegas giống như 1 phim trường của Holywood hoa lệ, có lẽ lúc đó vì tôi đang thất tình. Lúc thất tình đi giữa Lasvegas lộng gió bỗng nhiên thấy tỉnh táo hẳn không hề âu lo, trong ký ức chỉ còn 1 trận gió lạnh. Người bạn từng đến Napoli nói cô ấy thích trăng Napoli, trăng Napoli to như 1 trái quýt màu sắc rất đẹp. Cô ấy đến Napoli cũng bởi vì trăng ở đó. Tốn nhiều tiền mua vé, thuê khách sạn chỉ vì đi xem trăng hay sao. Đúng vậy, chỉ vì trăng ở Napoli. Sao không chỉ vì những cái trăng chứ, chỉ cần bản thân thấy vui vẻ và hạnh phúc và còn vì gió và mây mà bay qua cả biển nữa , chí ít chỉ 1 lần ta được mơ về 1 nới nào đó, xa thẳm và cao rộng ngoài kia
Trích tuyển tập tản văn hay
>> Xem thêm: Kỳ 65: Một Ngày Bạn Và Tôi
Mỗi chúng ta đều có giấc mơ của mình, giấc mơ yêu chuộng nhất, giấc mơ tốt đẹp nhất trong những giấc mơ mà ta mơ đi mộng lại suốt đời. Không phải van nài giấc mơ ấy đến với ta lúc nào nó thích cũng có thể biến mất trong nhiều năm nhưng đằng nào nó cũng trở về mang cho ta niềm vui thuở ban đầu ấy. Sổ tay cảm xúc kỳ này là câu chuyện nhỏ của những giấc mơ làm thành những đem khó ngủ. Có giấc mơ mang hình bóng của 1 người tình mãi mãi không thể thuộc về . Có giấc mơ về hạnh phúc mỏng manh thoáng hiện rồi vụt biến để ngỡ ngàng nhận ra cái ngắn ngủi của cuộc đời, cái mong manh của yêu thương để biết chân quý hơn những giây phút của hiện tại. Có những giấc mơ về vùng đất xa xôi, về một vẻ đẹp mà con tim luôn ao ước giữ gìn, vì còn mơ là còn thiết tha, còn khao khát, còn say mê với cuộc đời này, nơi vừa hàm chứa thật nhiều bất chắc, vừa hứa hẹn rất nhiều ngọt ngào cho những ai biết giữ niềm tin và hy vọng. Đêm qua bạn đã mơ gì, có giấc mơ nào muốn kể cho người khác nghe không ?
-----------------------
Giấc mơ hạ trắng
Ở Huế mùa hạ ve kêu râm ran trên những cành cây như 1 giàn hợp xướng và nắng nóng oi bức như địa ngục. Thêm vào đó còn có gió Lào, vừa tắm xong người đã ướt đẫm mồ hôi, bao nhiêu nhiên liệu tích lũy trong cơ thể đều tan ra thành nước. Những đồ vật và áo quần cũng có cảm giác như vừa rút trong lò lửa ra. Những mặt đường dường như bốc khói với nhiệt độ 42, 43 độ. Có 1 mùa hạ năm ấy tôi bị 1 cơn sốt nặng, nhiệt độ trong người và bên ngoài bằng nhau. Tôi nằm sốt mien man trên giường không biết gì và có 1 lúc nào đó tôi nhận thấy có hương thơm tràn ngập trong căn phòng và tôi chìm đắm trong 1 giấc mơ như 1 cơn mê sản. Tôi thấy mình lạc vào 1 rừng hoa trắng với hương thơm ngào ngạt, bay bổng trong không gian đó. Đến lúc tỉnh dậy người ướt đẫm mồ hôi và tôi nhìn thấy bên cạnh giường có 1 người con gái nào đó đã đến cắm 1 bó hoa dạ lý hương rất lớn. Chính cái mùi thơm của dạ lý hương đã đưa tôi vào giấc mơ kia, giấc mơ trong 1 mùa hạ nóng bức. Trong vùng tôi ở, quanh đó chỉ có 1 nhà duy nhất trông dạ lý hương nên tôi biết ngay người mang hoa đến là ai.
Sau 1 tuần lễ tôi hết bệnh, nghe tin bố người bạn đang hấp hồi tôi vội vàng đến thăm. Ông chẳng có bệnh gì ngoài bệnh nhớ thương và buồn rầu. Câu chuyện rất đơn giản, 2 ông bà đã lơn tuổi thường nằm chung trên 1 sập gỗ xưa. Cứ mỗi sáng bà cụ dậy sớm xuống bếp nấu nước sôi đun trà cho ông cụ. 1 buổi sáng nọ cũng theo thường lệ bà cụ xuống bếp bị gió ngã xuống bất tỉnh rồi chết. MẤy người con ở gần đó tình cờ phát hiện ra và đưa bà cụ về nhà 1 người để tẩm liệt. Sau đó chôn cất và giấu ông cụ. Tất nhiên là khi ông cụ tỉnh dậy hỏi con mẹ các con đi đâu rồi thì các con nói, mẹ đi sang nhà chúng con để chăm sóc cháu vì chúng nó bị bệnh. Vài ngày sau chưa thấy bà về ông mới chầm ngâm hỏi các con “có phải mẹ các con đã chết rồi pahir không?”. Lúc đó mọi người mới khóc òa lên. Từ đó ông nằm ngủ trên sập 1 mình, cơm không ăn, trà không uống, cho đến lúc kiệt sức và đi theo bà cụ luôn. Câu chuyện này ám ảnh tôi 1 thời gian dài và sau đó tôi kết hợp giấc mơ hoa trắng mùa hạ và mối tình già keo sơn này như áo xưa dù nhàu vẫn xin bạc đầu gọi mãi tên nhau. Để rồi đi ngang bài Hạ trắng – Trịnh Công Sơn
------------------------------------
Đôi khi chúng ta mơ có được ai đó chúng ta thật sự yêu thương nhưng cuộc đời không như vậy, chúng ta không có được tất cả những gì mình muốn nhưng cuối cùng chúng ta lại yêu được người tốt đpẹ hơn cả những giấc mơ của mình. Lá thư được gửi từ le.tran.hoang.my.94@gmail.com
Đa phần những người sợ hãi yêu đương là con gái, cũng alf do họ đã chứng kiến quá nhiều chuyện tình thất bại hoặc là cảm thấy kể cả khi yêu họ cũng sẽ cô đơn trong chính tình yêu của mình. Em đã nghĩ như thế cho đến khi 1 ngày em gặp anh – một chàng trai sợ yêu. Một chàng trai bị mất niềm tin vào tình yêu. Con gái tụi em sợ yêu là do sự cô đơn nhưng lại không thoát ra được sự cô đơn hoặc sợ cô đơn như cái sự cô đơn đã ngấm vào trong thói quen đến độ chưa sẵn sàng đón nhận bất cứ ai trước trái tim mình. Họ sợ người khác thương hại, cũng lo sợ vè sự đổ vỡ thế nên mới không bước qua được nỗi ngăn trở tâm lý mà sinh ra vẫn sợ yêu. Nhưng với anh thì sao, chỉ vì thất bại trong tình yêu, chỉ vì sư chia ly trong tình yêu mà không ai mong muốn ấy mà anh đóng cửa trái tim mình. Anh sợ yêu, anh sợ đau, anh sợ tổn thương, anh sợ sự chia ly lần nữa sao? Chàng trai của em ơi, xin hãy mạnh mẽ và cần phải cứng cỏi hơn trong tình yêu và dẫu cho sự sợn hãi bắt nguồn từ đâu cũng đừng sợ yêu, đừng khép trái tim mình như thế.
Vẫn yêu yêu là sẽ có sự tổn thương, chắc chắn rồi, ai đó đảm bảo rằng cứ yêu lần nữa là sẽ hạnh phúc trọn vẹn đâu. Nhưng anh à, bên cạnh những tổn thương sẽ còn có hạnh phúc, niềm vui, còn sự yêu đời và lạc quan vào cuộc sống. Nghe em này, nếu anh cứ yêu sau mỗi lần vấp ngã thì anh sẽ không còn đơn độc trong mỗi mùa đông lạnh giá, không còn hoan hoải đi qua những mùa hè mệt mỏi, không còn cô đơn khi thu đến và ảo não, tự ti khi xuân về. Đừng bỏ qua cơ hội yêu chỉ vì không thể vượt qua sự sợ hãi về sự chia ly, đổ vỡ hay 1 lý do nào đó nữa. Những bức tường quá dày sẽ khiến anh dần vô cảm với chính bản thân mình và những người xung quanh đó anh à. Thế nên hãy biết yêu thương khi còn có thể, hãy mở lòng để đón nhận những gì có thể để khi nhắm mắt lại sẽ thấy ngọt ngào. Thế nên dù có thất bại lần nữa cũng chẳng sao. Chẳng qua đó là tất yếu trong cuộc đời. Hãy cứ yêu đi anh à, đừng để những nỗi sợ hãi lấn át tránh xa cả những yêu thương, đừng từ bỏ những thứ hạnh phúc nhất trong cuộc sống anh nhé! Những năm tháng ngắn ngủi tuổi trẻ để yêu chứ không phải để lãng phí cho những nối sợ hãi vô hình
-----------------------------------
Lá thư được bạn Ngọc Trân gửi về cho STCX
Em ghét sự ra đi không báo trước, cứ tưởng tượng 1 ngày nào đó bạn mở mắt ra và có người nào đó đã biến mất không 1 dấu vết, cứ suy nghĩ 1 buổi sáng tỉnh dậy và bạn nhận ra bạn không còn được nhìn thấy người đó 1 lần nào nữa và rồi em đã mất ba như vậy đó. Một buổi tối, đnag học bài và em nhận được 1 cuộc điện thoại đường dài của mẹ và thông báo rằng ba con bỏ đi rồi. Em đã trách ba tại sao lại mang sự hy vọng của tất cả 3 mẹ con em mang đi như vậy. Em đã lo nghĩ không biết ba có nơi để ngủ hay không, có thể tự lo cho bản thân hay không. Em đã mâu thuẫn giữa việc lo lắng và mặc kệ nhưng em đã không liên lạc được với ba nên có lo lắng hay trách móc cũng không có cơ hội nói ra. Rồi lại 1 buổi sáng em thức dậy và nhận được tin rằng ba con mất rồi. Không có sự báo trước , ba em cứ vậy là đi. Nó khó chấp nhận được lắm anh à, cứ như em vừa được nói chuyện với ba qua điện thoại ngày hôm qua rồi hôm nay em mất ba vậy. cái sự tahtaj àm ba em đang ở 1 nới nào đó mà em không liên lạc được vẫn dễ chấp nhận hơn là em không còn cơ hội gặp ba em 1 lần nào nữa. Em đã ước tất cả như 1 giấc mơ và khi tỉnh dậy ba lại về với em nhưng em biết cuộc sống là vậy, có những thứ mất đi rồi mình mới cảm thấy trân trọng nó. Con người ta phải biết trân trọng cái hiện tại. Đừng để đến khi biết mình sắp mất đi mới vội vàng níu giữ, đừng để đến khi mất đi rồi mới vội vàng cảm thấy hối hận . Em đã hối hận và rằn vặt vì gần gũi nói chuyện với ba em chưa bao giờ làm được. Trách nhiệm làm con em cũng chưa từng làm tốt nhưng em biết em còn mẹ và em trai, níu kéo quá khứ không thể làm hiện tại tốt hơn nữa. Và em biết nhiệm vụ của em bây giờ là gia đình, là mẹ và là em, để sau này em sẽ không lặp lại ân hận kia 1 lần nào nữa. Em muốn gửi lời xin lỗi đến người cha đã khuất của em “ba à, con xin lỗi”.
-----------------------------------------
Em nằm như rong biển
Bên ta mà ngủ say
Khi không còn ta nữa
Em như là sương mai
Vạn lần ta ngoái lại
Trong cuộc chia ly dài
Trên đường muôn lối rẽ
Mong còn thấy bóng ai
Nhưng thôn làng xa vắng
Càng xa vắng từ nay
Đường nào ta vẫn bước
Lại càng thêm treo leo
Như cỏ mùa hạ héo
Bong hình ai rủ buồn
Mong chờ và mơ tưởng
Núi đồi ơi cúi xuống
Cho ta nhìn người thương
Em mong chương trình và anh Trương gửi bài thơ này đến cô ấy
Màn đêm buông xuống là lúc nỗi cô đơn ùa về, kéo theo đó là nỗi nhớ anh cố gắng quên mà chưa bao giờ anh làm được. Những bản nhạc quen thuộc lại vang lên, xen lẫn trong đó là tiếng nấc của anh, có phải là anh yếu đuối quá không? Nhưng biết làm sao đây khi lý trí của anh không thắng nổi con tim. Anh xin lỗi vì tất cả những gì anh đã gây ra cho em , xin lỗi vì đã làm giọt nước mắt kia rơi trên đôi mắt ngây thơ, xin lỗi vì anh đã mang đến cho em niềm hạnh phúc nhưng chính anh lại là người cướp nó đi. Dẫu biết rằng có bao nhiều lời xin lỗi thì em cũng không tha thứ cho anh. Nếu như ngày đó đứng giữa 2 sự chọn lựa anh đã không quá coi trọng tình nghĩa với người kia, 1 người cũng yêu anh như em, cũng hy sinh quá nhiều vì anh, anh cảm thấy mình thật sự bất lwucj và anh đã chọn cô ấy àm không phải là em. Đó là cao thượng hay ngu ngốc mà chính anh cũng không biết. Khi chia tay anh chưa từng nói là hết yêu em. Anh tự dối lòng mình là em hãy tìm 1 tình yêu mới, mặc cho em đang khóc, mặc cho nỗi đau đang ôm trọn lấy em và mặc cho anh còn đau hơn thế. Ngày xa em anh đã sống như kẻ vô hồn, anh vô cảm với mọi thứ xung quanh và đôi khi anh khẽ cười để an ủi bản thân mình. Anh tự nhủ rằng phải quên, quên người anh yêu nhất thì mới có thể quên đi nỗi đau này dù không dễ làm được điều đó. Thời gia cứ thế trôi qua nhưng chưa bao giờ anh thôi nghĩ về em. Anh chỉ tự dối lòng mình mà thôi, đến lúc ý chí thực sự ngã gục trước con tim thì anh quyết định pahir tìm lại em nói cho em biết tất cả những gì anh muốn nói nhưng sao khó quá, em dường như biến mất trước khỏi cuộc đời anh mà không chừa lại 1 điều gì. Và trong suốt 3 tháng anh cũng tìm đươc facebook của em nhưng chỉ nhận lại sự im lặng. 1 tháng sau em cũng chịu nhắn tin lại cho anh nhưng chỉ bằng những lời xỉ vả đau đớn, đau đơn tột cùng nhưng không thể trách em khi chính anh là người có lỗi. Những tháng tiếp đó anh không thể từ bỏ hy vọng dù em có đối xử với anh thế nào đi nữa. Cái gì đến rồi cũng sẽ đến, anh quyết định tặng 1 món quà trước ngày sinh nhật của em. Anh cứ nghĩ em sẽ vui vì điều đó nhưng em chỉ nghĩ đó là 1 vở kịch “em xin anh hãy buông tha em”. Ừ, thì anh sẽ buồn tay em nếu em vui để em biết rằng anh sẽ làm tất cả nếu anh có thể kể cả tự làm bản thân mình đâu khi trở về quãng đời còn lại sống tiếp mà không có em. Anh chỉ muốn nói 1 điều rằng “anh vẫn chờ đợi 1 ngày em hiểu và cho anh thêm cơ 1 cơ hội để trở về và bên em. Anh nhớ em lắm Vi à!”
----------------------------------------
Sẽ 1 ngày nào đó anh không còn yêu em, thơ anh em vắng mặt, đời an hem thôi phiền
Sẽ 1 ngày nào đó em không còn trông mong, anh không còn hy vọng , ta cũng thôi đau lòng
Sẽ 1 ngày nào đó ta không còn bên nhau, kỷ niệm thành vực thẳm, chẳng ai muốn rơi vào
Sẽ 1 ngày nào đó ta không còn yêu thương, bước chân về 2 lối, mỗi người 1 nẻo đường
Sẽ 1 ngày nào đó nhưng không phải hôm nay, mặc nguwoif chê ngây dại, anh vẫn muốn mơ dài
Anh tự mình cố chấp, anh tự mình đa đoan, nhưng xin em chớ trách, em trong anh vẫn còn
-------------------------------------------
Em muốn về nơi đó nhìn nắng rơi
Tháng ngày có nhau phút giây nào cũng ngọt
Căn phòng ấm êm không có chỗ dành cho chua xót
Ở đó là anh.
Em ước kỷ niệm có thể để dành
Như cách người ta chắt chiu từng đồng xu bỏ ống
Để bất cứ khi nào lẻ loi giữa cuôc đời dài rộng
Lấy ra ủi an mình.
Em muốn gặp lại buổi ấy bình minh
Vừa rời chiêm bao đã có anh bên cạnh
Tiếng chim hót sau vườ lanh lảnh
Một điệu bình yên
Em ước giá như mình vẫn còn duyên
Còn đón đưa, còn trong vòng tay nhau anh chứ
Chắc em sẽ không, không bao giờ như bây giờ ủ rũ
Ngồi viết thơ buồn
Em sẽ không ráo rác kiếm tìm mỗi buổi chiều buông
Một ai đó cho vơi niềm hoang vắng
Một ai đó cho thêm vơi tĩnh lặng
Một ai đó như anh
Em ước yêu thương đừng quá mong manh
Chỉ 1 lần buông tay là nghìn trung xa khuất
Nhưng vốn dĩ có cơn mơ nào là thật
Nên chỉ biết thôi đành
Đơn giản là em chỉ muốn anh
Mà sao trái tim nhọc nhằn đến thế
Vote card lovers hay giấc mơ bị chia cắt bởi thời gian và đại dương. Trong căn phòng nhỏ của cô dán chi chit trên tường những tấm vote card từ nhiều vùng đất xa xôi mà cô chưa từng 1 lần đặt chân tới. Những tấm bưu thiếp ây anh gửi cho cô trong khoảng giữa của những chuyên đi công tác dài ngày. Khi hãng hàng không anh đáp lại ở 1 thanh phố nào đó ở Châu Âu và anh có thời gian nghỉ ngắn ngủi đẻ lòng vòng trong đường phố ra bưu điện tìm 1 quán bưu thiếp rồi ngồi lại 1 quán café yến tĩnh nào đó có góc nhìn đẹp viết vài dòng va gửi cho cô. Tấm vote card đầu tiên anh gửi về từ Genève mùa thu năm 2010.
“Dear em
Những hình ảnh đẹp vô cùng mà anh mong rằng có một lần nào đó em sẽ tận mắt nhìn thấy được. Anh đnag ngồi ở vườn hoa, nơi rất nhiều hoa nở kết thành cái đồng hồ to nhất Châu Âu. Ở phía dưới là nhà hát lớn, bến phải tấm bưu thiếp là những triết học gia ở trường đại học Genève. Bầu trời mùa thu xanh đến mức anh có thể lọc qua 1 chiếc bể trong veo mà trở thành một con người khác. Anh ước gì có lần nào đó em cũng tới đây, ngồi trên bãi cỏ, bên những bông hoa này, dưới màu trời này và sống lại những cảm giác này.
Anh của em”
Cô đã đi mua dây thừng, mấy cây kẹp gỗ, mấy cây đinh để đóng lên tường 1 dây treo dài chừa chỗ cho những tấm bưu thiếp. Từ tấm bưu thiếp đầu ở Genève đó, những chuyến đi của anh cứ kéo dài, những tấm bưu thiếp dày lên trên tường, luôn luôn bắt đầu bằng “Dear em” và kết thúc bằng “Anh của em”. Mỗi sáng thức dậy bằng cốc café đầu ngày và tưới mấy chậu hoa ngoài ban công tây thân thương ấy của anh giữ một phần bước chân của người con trai mà cô yêu thương.
Những giây phút hiếm hoi giữa dòng chảy tất bật, ở nơi xa lạ trong lòng anh lại nhớ đến cô, 1 quán café mùa hè, nơi có kênh đào ở Amsterdam. Mây trắng bay thành đàn trên nền trời xanh địa trung hải và mien man nước chảy dưới chân cầu, một con phố tĩnh lặng ở Paris , nắng chiều chiếu xuống những viên đã lát thời xưa cổ , những chậu hoa xòe ra từ 1 ban công sắt uốn con công, bức tranh đêm ở tang vargos – thành phố châu Á nhộn nhịp người có những chiếc đèn đỏ treo trên khung cửa sắt
Như ai đó từng nói, nhận 1 tấm bưu thiếp là nhận được 1 tình yêu vì thực ra chuyện gửi bưu thiếp rất là phiền nên người ta chỉ gửi cho những nguời mà mình yêu dấu. Lựa chọn bưu thiếp thật ra rất mệt óc vì bưu thiếp hoàn toàn không phải 1 bức ảnh chụp vớ va vớ vẩn mà còn phải phù hợp với gu người nhận, cũng như thông điệp của người gửi. Cuối cùng là đâu phải chỗ nào cũng có 1 thùng thư ngay trước mũi để thích gửi là gửi, bán ẽ phải đi lòng vòng, có khi cái vòng này rất to để tìm cho được bưu thiếp 1 thùng thư công cộng. và cuối cùng bưu thiếp là 1 tấm card ghi nhớ vô cùng lãng mạn. Ngày đó, tháng đó, năm đó, ở nơi đó, người đó đã nói với mình như thế đó, có con dấu của bưu điện làm chứng nên nếu có thể sau này họ không còn yêu nhau nữa trên căn phòng trăng của cô vẫn treo đầy những bức bưu thiếp ấy, có tấm đã ố vàng vì năm tháng , nhưng những tấm thẻ ghi nhwos về tháng năm rất đẹp đẽ của tuổi thanh xuân có 1 người rất trầm lặng, rát dịu dàng luôn có mặt trong những giấc mơ tưởi trẻ của cô. Và cô cũng từng có mặt trong những nẻo đường ngược xuôi của người ấy. trên con đường khám phá thế giới rộng lớn, mênh mông ngoài kia, nư 2 giấc mơ bay cạnh cuộc đời nhau nhưng chẳng thể nào nắm bắt được
--------------------------------------
Câu chuyện về cây chanh nơi ấy
An nói cô ấy thích 1 người đàn ông, thích anh ta chỉ vì anh ta cùng mời cô đến du lịch 1 nơi. Cô hỏi vì sao phải đến nơi ấy, anh ta nói vì anh thích mây ở đấy. Anh ta đã trả lời như thế. Trước khi quen anh cô nghĩ mây ở đâu cũng thế, khi quen anh rồi cô mới biết mây ở 1 số nơi quả thật đep hơn rất nhiều.
Tôi từng ở 1 đêm ở Lasvegas, tôi thích gió ở đó, chắc có nhiều ngừi sẽ không đồng ý. Bạn bè tôi nói rằng cả Lasvegas giống như 1 phim trường của Holywood hoa lệ, có lẽ lúc đó vì tôi đang thất tình. Lúc thất tình đi giữa Lasvegas lộng gió bỗng nhiên thấy tỉnh táo hẳn không hề âu lo, trong ký ức chỉ còn 1 trận gió lạnh. Người bạn từng đến Napoli nói cô ấy thích trăng Napoli, trăng Napoli to như 1 trái quýt màu sắc rất đẹp. Cô ấy đến Napoli cũng bởi vì trăng ở đó. Tốn nhiều tiền mua vé, thuê khách sạn chỉ vì đi xem trăng hay sao. Đúng vậy, chỉ vì trăng ở Napoli. Sao không chỉ vì những cái trăng chứ, chỉ cần bản thân thấy vui vẻ và hạnh phúc và còn vì gió và mây mà bay qua cả biển nữa , chí ít chỉ 1 lần ta được mơ về 1 nới nào đó, xa thẳm và cao rộng ngoài kia
Trích tuyển tập tản văn hay
>> Xem thêm: Kỳ 65: Một Ngày Bạn Và Tôi
-----------------
Một người bạn tên Trung đã email về với chương trình
Cho đến một ngày mình đã thật sự xa nhau anh vẫn không tin điều đó là sự thật. Sáng chiều, đôi lần anhc ứ vô thức đi ngang qua nhà em rồi đứng đó tẩn ngẩn như 1 chú nhóc 14 tuổi vừa mới biết yêu cô bạn nhỏ cùng lớp. Anh cứ tự hỏi, cuộc sống em mang đến cho anh có phải một trò đùa. Hay nó quá tự tin rằng thời gian có thể xóa nhòa tất cả. nhưng cuộc sống đã lần, anh đã lầm. Vì kể từ nagyf đó chưa bao giờ anh có thể quên được em, chưa bao giờ, em à.
---------------
Bạn có bao giờ tin rằng mình có thể kiểm soát được việc thích hoặc không thích một người nào đó không? Cũng giống như 1 người bạn của Trương đã từng chia sẻ, sẽ rất dại khờ nếu chúng ta tạo ra một chuẩn mực cho người yêu lý tưởng, bởi việc chúng ta rung động trước một ai đó là bởi những lý do vô hình nằm sâu trong tiềm thức. Có những người xa lạ vừa gặp đã yêu, cũng có những người đột ngột tỏa sáng trong một thời điểm nào đó.
Người bạn đó kể tiếp: cho đến một ngày mình biết trong tim mình đang có hình bóng của một ai đó thì mình cũng biết luôn kết quả của cuộc tình này trước sau cũng vẫn mang đến nhiều day dứt. Mình biết là mình không thể yêu 1 ai khác nhiều hơn nhưng việc nói với anh điều đó thực sự rất khó. Anh là ngườ đang có 1 tương lai sáng lạng. mơ ước của anh là đi du học và làm việc ở nước ngoài. Cho dù anh có tình cảm với mình thì việc mình hiểu và tôn trọng ước mơ của anh , mình có yêu, cũng không thể nào nói được.
Vậy đó, anh là một người mạnh mẽ nên giấc mơ của anh cũng sớm thành hiện thực. Ngày anh đi du học mình không dám ra tiễn. Anh cứ trách mãi những năm tháng về sau nhưng mình cũng không biết giải thích thê nào. Thấm thoắt đã mấy năm trời, nghe thấy tin anh đã yêu và chuẩn bị kết hôn mình vừa buồn vừa hạnh phúc. Hạnh phúc vì anh đã tìm được ý nghĩa cuộc sống của mình còn buồn là vì nhiều khi trong giấc mơ vẫn thấy mình nắm tay anh, nói gì đó với anh và tỉnh dây không lần nào là không rơi nước mắt.
---------------------
Tôi còn nhớ một câu chuyện thú vị trên bàn café tháng trước. Số là anh bận của tôi khi bắt đầu yêu có một triệu chứng khá là ngộ, đó là tên người yêu lúc nào cũng nào cũng xuất hiện ở những chỗ thú vị. Khi thì anh thấy trên bảng hiệu ven đường, khi thì vào lớp học thấy ai đó khắc sẵn tên trên bàn, khi thì xem tivi cái tên phát thanh viên cũng tình cơ trùng tên người đó. Không biết là bạn có từng như thế không nhưng điều này cũng dễ hiểu vì khi chúng ta quá quan tâm tới một ai đó thì những gì từ phía họ sẽ rất dễ làm chúng ta chú ý và thân quen. Đôi khi những lời khuyên bạn bè nói bên tat ta mỗi ngày chúng ta không để tâm nhưng lời khuyên từ người đó thì chúng ta lại cảm thấy đặc biệt ý nghĩa và có 1 sự thôi thúc đặc biệt để hoàn thành. Cũng cùng với 1 ý nghĩa đó nhặc sỹ TLQ đã mang đến 1 khung cảnh lãng mạn. “Vì ngày em đến là ngày tuyết rơi mùa hè”
------------------
Một người bạn trẻ có tên Quỳnh Trang chia sẻ về sổ tay cảm xúc.
Trong rất nhiều ca khúc viết tặng riêng cho khoảng trời thơ ấu, tôi đặc biệt yêu thích “mùa hạ cuối cùng” của nhạc sỹ TLQ. Ngày chia tay bạn bè, trường lớp thì ai cũng buồn nhưng trong bài hát đó ngoài cái buồn ra tôi còn cảm nhận được tình yêu, tình bạn đã theo chân chúng tôi trong suốt những năm tháng bé bỏng. Có những niềm tin, niềm hy vọng 1 ngày gặp lại sẽ luôn nhắc nhau nhớ những kỷ niệm ngày xưa. Tôi vẫn luôn nhớ những dòng lưu bút ghi trong những ngày cuối, thật lòng mà nói, những lúc đường đời giông tố, đọc lại những nét chữ ngây ngô lúc nào tôi cũng thấy ấm lòng.
---------------------
Trích từ 1 bài báo đã lâu
Chân tình là một ca khúc được nhiều người thích đã lâu, ít người biết người nhạc sĩ đã sáng tác bài hát ấy còn là nhà báo Trần Lê Quỳnh và là con của 1 nhà văn viết chuyện thiếu nhi nổi tiếng, nhà văn Trần Hoài Dương. Trần Lê quỳnh sinh ngày 18/8/1978 tại Hà Nội. Khi 3 tuổi anh theo bố mẹ chuyển vào nam, Quỳnh nói tiếng bắc rành rọt thanh thót ấm sắc người Hà Nội. Sống tại London từ năm 2002, Quỳnh và vợ con nhập quốc tịch Anh 2 năm họ cũng mangg 2 quốc tịch. Tác giải luôn chân thành, tha thiết, bất chấp mọi bụi bặm, biến cố phải đối mặt, va đập, vẫn giữ cho mình ngày hôm qua và ngày mai. Như câu kết bài trong Trẻ mãi “những phút giây từ lâu như đã quên đi , như mưa rơi trên vạt áo , cho nhánh cây mùa xuân sau sẽ nở hoa”.
Ở xứ sở sương mù cách việt nam 6 giờ, TLQ vẫn bay về xứ sở quê mình. ¼ ngàn dặm sau ngày hối hả của người xa xứ luôn hình dung giờ này bên nhà làm gì và để tìm, để chờ, để hẹn, để hy vọng .
Dạo quanh 1 vài 4rum, Trương đã xem được khá nhiều comment thú vị. Từ 1 người bạn có tên là Thanh Lam, gần chục năm rùi, lần nào nghe Chân tình cũng có cảm xúc như đầu, vững vàng, mong manh mà vẫn thấy yêu thương tràn lê quá độ. Người yêu cũ của tôi đã hát bài này cho tôi, giờ nghe lại mà vẫn còn muốn khóc.
---------------
Sổ tay cảm xúc trong tuần qua đã nahanj được tâm sự của bạ Lê TRung hiếu gửi từ email.....
Có lẽ với em anh chẳng là gì cả đúng không em? Nhưng với anh em là tất cả những gì anh có. Thật tốt khi anh được bên em 1 thời gian ngắn trước khi em vào học lại. Em biết không, anh tin em tuyệt đối khi mới chia tay tình yêu cũ. Anh biết với em thì đó là 1 cú sốc khá nặng nề nhưng anh phải làm gì đây. Sau 1 thời gian anh cũng đã alf cho em nói lời yêu anh nhưng có vẻ tình yêu của em đã khác so với tình yêu cũ, em luôn đề phòng sẽ lặp lại nỗi đau như vậy, nghi ngờ anh. Nhưng anh biết em đã từng đau nên anh thông cảm và thấu hiểu cho em. Nhưng rồi em lại giận anh vì người ta nói anh đã trải qua nhiều mối tình. Quá khứ đâu quan trọng phải không em? Anh cũng đã nói trước với em là anh đã như vậy rồi mà. Anh chỉ mong em hiểu anh, anh yêu em nhiều lắm.
--------------
Khi 1 ai đó treo status home with home ta biết họ đã trở về sau 1 chuyến đi hoặc sau 1 ngày dài. Có những ngày ta rất muốn rời bỏ Sài Gòn, đi đến một nơi thật xxa, tìm cảm giác mới và quên đi phiền muộn nhưng đến khi đi xa ta lại thấy canh cánh trong lòng nỗ nhớ nhà, muốn được trở về nhà. Nhưng.............
Mái ấm khác với một ngôi nhà nhiều lắm. Chiếc ghế vẫn là 1 chiếc ghế kể cả không có ai ngồi đó, nhưng chiếc ghế đó không phải là 1 ngôi nhà và ngôi nhà sẽ không còn là mái ấm khi không có ai ở đó để ôm ta thật chặt và không có ai ở đó để ta có thể hôn chúc ngủ ngon. Một cái phòng thì vẫn là 1 cái phòng ngay cả khi không có gì ngoài vẻ ảm đạm nhưng 1 cái phòng không phải là 1 ngôi nhà, 1 ngôi nhà không phải là 1 gia đình khi mà tất cả trong đó chia xa và mọi người trong đó đều mang 1 trái tim tan vỡ
-------------------------
Bạn đã bao giờ trải qua cảm giác phải đón sinh nhật 1 mình chưa? Khi Trương nghe một ca khúc này của nhạc sỹ TLQ, mặc dù chỉ là 1 thằng bé đnag học lớp 12 thôi nhưng mình cảm giác được sự cô đơn lan tỏa khắp cả ca khúc. Đặc biêt hơn, cô đơn không đến từ việc người đan ông này từ chối tiếp cận thế giới mà bởi vì người anh ta yêu, khi ra đi cũng đã mang theo cả thế giới. Anh ấy tự mua cho mình chiếc bánh kem, mua cho mình chiếc áo cô ấy chẳng thích để mong nghe được những lời phàn nàn của ngày xưa, rồi tự hỏi, tại sao anh không thấy vui dẫu khung cảnh quang ngôi nhà vẫn như xưa. Tại sao không thây vui dẫu đã bật lên điệu Valse ngọt ngào. Bởi vì điệu Valse ấy, không ai có thể nhảy một mình.
Bạn heocolonton chia sẻ trên 1 4rum: mình kỷ niệm nahats là bài sinh nhật 1 mình, nó gắn liền với đời sinh viên của mình. Không biết lúc anh Quỳnh viết bài này thì hoàn cảnh như thế nào chứ bài hát này gắn với quãng đời du học của mình, những năm đó và năm sinh nhật toàn cố ngủ để cho hết ngày, thế nhưng đến tối hôm sinh nhật thế nào cũng mở bài này lên nghe và buồn không biết để đâu cho hết. Thấm từng câu từng chữ. Mỗi khi nghe lại bài này lại nhớ hồi vừa nghe vừa khóc, thật là kỷ niệm
.
-------------------------------------------------------------------
----------------------
Tình yêu như tuyết, đẹp đẽ và rạng rỡ ở giây phút đầu tiên đôi mắt người nhìn thấy. Tuyết ngời sáng và làm trái tim đập rộn trong say mê nhưng tuyết mong manh chẳng biết khi nào có thể nắm bắt, khi tan biến chỉ còn là vệt nước chảy dài trên tay, là vệt xước chảy dài trong tim. Những người bạn trong cuộc đời lại như những cái cây trong một cánh rừng nhỏ, âm thầm lặng lẽ ở đó theo tháng năm. Đôi khi ta từng có lúc quên mất họ nhưng bao giờ ngồi lại cũng vẫn là nỗi ấm áp, vững trãi không thay đổi. Ngồi bên 1 gốc cây để thấy mình bé dại và trong lành. Ngồi bên 1 gốc cây để được dựa vào khi tuyết tan, để chời nắng lên hoặc đôi khi để không làm gì cả, đôi lúc chỉ là ngồi bên nhau thế thôi, để biết mình không phải chỉ có một mình.
Cám ơn bạn vì đã đến trong đời, cảm ơn bạn vì vẫn ở quanh đây.
--------------------
Lá thư của Anh Hạ gửi về cho sổ tay cảm xúc vào ngày cuối cùng khép lại năm cũ.
Vào tháng 12, tôi đi cùng một vài người bạn đến chơi ở một ngôi trường nhỏ trong nhà thờ. Tất cả mọi người cùng hóa trang, cùng ca hát, nhảy múa ăn mừng năm mới sắp đến. Trên đường về nhà tôi chợt nhớ đến 1 đoạn trong “Hoàng tử bé” nó nói, trong những con tàu lao đi vun vút người ta thường ngủ hay là người ta ngáp còn những đứa trẻ thì dí bẹp mũi vào cửa kính, chỉ có chúng mới biết mình tìm cái gì. Chúng mất thì giờ với một con búp bê và con búp bê ấy trở nên quan trọng lắm , ai lấy đi của chúng, chúng sẽ khóc. Quả thật là vậy rùi. Tôi cứ chạy lên về phía trước, tìm cái gì thì tôi cũng không rõ, cũng không nhận ra được là mình đnag vội vàng cho đến khi gặp được những đứa trẻ ở đây. Chúng làm tôi nhận ra rằng nên nhìn thê giới này châm hơn một chút và rồi có khi thế giới này sẽ đơn giản hơn một chút, tốt đẹp hơn một chút. Nhưng mà vẫn chưa quá trễ đối với chúng tôi, sau ngày hôm nay, ngày học cuối cùng trong trường đại học, mọi thứ có vẻ chỉ mới bắt đầu mà thôi. Hôm nay là giáng sinh và cũng là sinh nhật 2 bạn của tôi trong trường đại học, chúng tôi tổ chức 1 party nhỏ trong tiệm thức ăn nhanh quận Cam, cùng nhau ăn mừng và cùng nhau nói về ngày đầu tiên gặp nhau, cách đây cũng 4 năm rồi. Bạn có tin vào định mệnh hay không, chúng tôi tin rằng chúng tôi gặp nhau chính là do sự sắp đặt của ông già noen, ông tạo ra vô số đồ chơi và có một số món đồ chơi lỗi bị để lại. Một ngày kia ông xếp chúng ở cạnh nhau và ông phát hiện ra ông không còn nhìn thấy lỗi của chúng nữa. Tất cả chúng tôi đều đnag cười và những lỗi nhỏ kia chẳng hiểu vì sao từ lâu đã biến mất rồi.
-------------------------
Như Đặng Nguyễn Đông Vi đã viết chúng ta thường đi qua cuộc đời mà không nhận biết được sự khác nhau giữa tình bạn và sự quen biết. Người quen chỉ là người ta biết tên và họ không phải là người để ta chia sẻ những khoảnh khắc đặc biệt trong đời và ta cũng thể biết được đâu là những khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời họ. Còn bè bạn là những người ta nhớ đến khi nhìn thấy điều gì đó mà ta biết là họ thích, có liên quan đến họ hay gợi đến những giờ phút đã chia sẻ cùng nhau. Tình bạn bắt đầu từ đó.
-------------------------
Câu chuyện từ Người Xấu - Kẻ Ngốc
Tôi có một người bạn, tôi tạm gọi cô ấy là Khoai Lang. Khoai Lang xinh ra từ nước Nga xinh đẹp và có chút gì đó xa xăm. Tôi chẳng rõ Nga là ở đâu chỉ trừ nơi tôi hiện diện, nơi người yêu quý tôi đang ở hoặc tại nơi…tôi yêu thích tại tôi có hơi thờ ơ với những địa danh khác. Chẳng hạn như tôi biết Thác Thiên Đường ở đâu nhưng tôi không biết Lâm Đồng ở đâu. Nhưng tôi biết ở Nga có những cánh đồng vàng rất đẹp vì Khoai Lang nói cô ấy từng chơi ở cánh đồg vàng nào đó khi còn nhỏ cùng với những người ngoại quốc to lớn, tốt bụng chăm sóc cô ấy. Điều đáng tiếc là lúc ấy cô ấy quá nhỏ và cô ấy rời xa cánh đồng trước khi biết tên của nó. Tôi đã nghĩ có khi nào ký ức xinh đẹp về cánh đồng vàng đã làm đôi mắt cô ấy ngả màu nâu nhạt. Khoai Lang không hài lòng về dôi mắt của mình vì nó nhạt. Tôi quên nói răng Khoai Lang thích trang phục màu sáng và son môi đậm. Tôi thích đôi mắt nâu nhạt của Khoai Lang lắm, nếu nói ra điều nay cô ấy sẽ chắc chắn quát lên rằng “Hay quá nhỉ? ”. Nhưng mà tôi cảm thấy rằng đôi mắt ấy rất quen thuộc, nó trông hơi giống với đôi mắt của loài chó. Thầy giáo tôi thường nói ông ta từng ăn thịt loài mèo nhưng lại không thể ăn thịt 1 con chó nào cả bởi thầy nói khi nhìn vào đôi mắt đó ông cảm thấy không muốn làm điều xấu xa nào hết. Khi nhing vào đôi mắt của Khoai Lang tôi cũng có cảm giác tương tự, nó trong veo và phản chiều lại những gì nó nhìn vào. Và tôi trong đôi mắt kia không dám làm một điều xấu xa nào và không thể thốt lên lời dối trá nào cả. Khoai lang hay có những nỗi buồn vu vơ và lắm lúc hoang mang bởi chẳng rõ mình thuộc về đâu. Lời nói hay câu văn cũng đượm buồn, suy nghĩ nhiều và lo lắng nhiều. Trong cùng một trường hợp cách xử trí của tôi và Khoai Lang hoàn toàn là khác nhau. Chẳng hạn một người bạn làm trò xấu xa nào đó tôi có thể chỉ tay vào mặt hắn mà nói “bạn có thể cút đi được không” hoặc nhẹ nhàng mìm cười và nói “mình mắc ói” và chuồn ngay lập tức khỏi cái nơi cái đứa ngớ ngẩn đó đnag luẩn quẩn. Còn Khoai Lang sẽ im lặng nuốt nỗi buồn bực đó ực ực rộng lềnh bềnh đó rồi cô ấy về nhầ ưn như điên, uống nước sình bụng và rồi cái nỗi bực dọc kia chương lên, cho cái thây chết trôi làm thối hoắc cả cái ruột của Khoai Lang. Và Lý do cho hành động kai là cô ấy nghĩ cho đứa bạn bị nói ra như vậy liệu có buồn nhiều hay không. Cô ấy luôn cố gắng làm vừa lòng người khác trong vô thức. Khoai Lang đnag buồn vì cảm thấy không sống thật với bản thân cô ấy tự nghĩ mình xấu lắm vì đã chẳng nói lời thật lòng. Lúc này tôi chợt nghĩ liệu có nên nói lời thật lòng trong xã hội này. Không dối trá không có nghĩa là hoạch toẹt ra đâu, có khi đối phương sẽ buồn nhiều đúng như Khoai Lang nghĩ. Và cái kẻ hoạch toẹt kia chính là kẻ ngốc. Còn Khoai Lang của tôi, người luôn trang điểm cho những lời nói của mình là người xấu hay sao? Tất cả những người bạn của Khoai Lang thích cô ấy nhiều và nói về cô ấy như người luôn giúp đỡ bạn bè . Cô ấy ít khi tự chối khi được họ hỏi, trừ khi đối phương hành động theo kiểu quá lố. Vậy nên nếu cô ấy là người xấu thì tôi cũng có nhiều người xấu như vậy bên cạnh mình. Và cảm ơn thượng đế đã tạo ra Khoai Lang, mong ngài lấy đi của cô ấy những nỗi buồn vu vơ và mang đến cho cô ấy những người bạn tốt nhất mà ngài có thể tìm thấy. Nếu họ có cả đôi amwts nâu như Khoai Lang thì hay quá, để Khoai Lang có thể thấy được sự tốt đẹp của chính mình qua đôi mắt của họ
-----------------------
Gửi mấy chị thân yêu của em mau quá, mới đây àm em đã làm chung với các chị 2 năm mấy rùi. Nhớ lúc mới vào các chị cứ nói em hiền, em khờ, ai dè sau này mới phát hiện ra và phán 1 câu là em khùng như quỷ. Chúng ta đã cùng nhau trai qua rất nhiều vui buồn trong thời gian qua, giận hờn cũng có. E rất vui vì được làm việc chung với mọi người và thích cả cái biệt danh mọi người phong tặng cho em đó là bé doi, thích sự thoải mái và vui vẻ mà mọi người mang lại, mọi người đã chia sẻ và quan tâm em rất nhiều. dù đôi lúc hơi quá nhưng em biết cũng vì thương em đó thôi. Em nhớ những lần đi karaoke, dùng tiên để tổ chức sinh nhật cho 1 người nào đó trong nhóm, đi đà lạt ai cũng bảo nhóm nahan viên phòng mình là quậy nhất siêu thị , quậy nhất nhưng cũng chơi tốt và thân nhất, em hy vọng sau này sẽ cúng được mấy chị đi chơi và được tổ chức thật nhiều sinh nhật cho mọi người và em mong là qua năm sẽ có mấy người lên xe hoa nữa.
-----------------------
Đan Lê lại chia sẻ cho sổ tay cảm xúc nghe một câu chuyện về một người bạn đặc biệt đã chia sẻ một chặng đường dài của tuổi thơ.
Bạn có sợ bị bỏ lại một mình không? Tôi thì từ lúc 5 tuổi, 15 tuổi hay cho đến hiện tại là 21 tuổi điều tôi sợ trên đời này đó là bị bỏ lại một mình. Tất cả mọi người đều sợ điều ấy, người nói không sợ là kẻ nói dối. Lúc nhỏ thì khi đứng đâu đó 1 mình tôi hay nhăn mặt, hay chen lên phía trước và thường hay lấy tay khều khều người bên cạnh. Người lớn thì nói “nghịch quá nha”, hay là táy máy quá, chẳng ai hiểu là tôi sợ hết. Cũng không trách họ được vì lúc nhỏ trông tôi đầu gấu lắm, đô này, mập ú này, la lớn này, ờ, nói chung là men lắm nhưng mà tôi là con gái, cho nên dù là trông mạnh mẽ đến đâu đi chăng nữa thì tôi cũng cần ai đó bên cạnh, bảo vệ tôi. Con gái mà, tất cả con gái đều cần một người bảo vệ bên cạnh, cũng không cần bạch mã hoàng tử, thí dụ như 1 con gấu cũng được, hoàng tử là đồ giả, con gấu mới là đồ thật, vì vậy mà con gấu hay có nhiều gấu nhồi bong. Nhưng mà điều bạn nên biết, tôi cũng biết, khi àm thời gian trôi qua, chúng ta lơn lên, nỗi sợ hãi cũng nhiều hơn, to hơn và nhanh lắm, một con gấu bong không đủ để lấn át nỗi sợ, cho nên đôi cuộc đời tôi, một con chó đô con, mập ú, mặt làu bàu và lớn tiêng. Nó về nhà cùng với anh hay của nó vào một buổi tối ảm đạm. Tụi nó bị dồn vào góc cầu thang trông đáng ghét lắm, nó hay leo lên đầu anh nó và có thái độ rất xấc láo. Bà ngoại chỉ tay và phía tôi và ra lệnh “chỉ 1 con thôi”, tôi liền thét lên “con này” và chỉ tay vào anh hai của nó. Tôi không thích ở bên cạnh có vẻ nguy hiểm bởi vì tôi đã đủ nỗi sợ rồi. Vào thời khắc gặp con chó, tôi đã cảm thấy mình đang gặp nguy hiểm, và đêm đấy tôi không ngờ được rằng có những số phận đã được an bài rồi, bạn có thể thay đổi nhưng không thể lựa chọn được. Sáng sớm hôm sau, con chó trong góc cầu thang không phải là anh nó mà là nó, đêm qua trời tối nên người bắt chó đã lấy nhầm. Con chó hung dữ ở lại, chị hai của tôi gọi nó là Balu. Từ đó chúng tôi sống cùng nhau, năm đó tôi 6 tuổi. Balu tính tình ác nghiệt và độc địa, nó hay thù dai và trực chờ cơ hội để trả thù, ăn miếng trả miếng đó là danh ngôn sống của nó. Thêm nữa nó lại hay khó dễ người khác, ngày nào tới giờ đi học alf nó nằm giữa cầu thang, xuống không được, chân thì ngắn, không bước thêm 2 bậc bước xuống được. Tôi cứ đứng ở cầu thang năn nỉ nó cho qua. Có lần làm liều lấy chân chọc chọc vô người nó thì tôi bị nó cắn chảy máu. Lúc nằm trong lòng mẹ tôi đã nấc cục từng câu trong hàng nước mắt lẫn nước mũi “con chó đó là một con quỷ”.
Người mua nó là ba tôi, ba tôi làm nghề vận tải hay đi xa lắm, không về chơi với tôi thường xuyên nên ba mua cho tôi con chó để chơi khi buồn. Mẹ và mọi người khi nhìn nó thì nhớ ba nên thương nó hết mực, cho ăn ngon nè, chiều chuộng nó nè, bỏ qua mọi lỗi lầm của nó. Nó được nước làm tới ngày càng ức hiếp tôi. Có 1 lần tôi xuống nước lủi thủi lại gần nó, đưa tay ra thả tay xuống gần gần người nó. Thực ra nó dễ thương lắm, lông nó vàng và nhiều, mập vầ êm, lùn và đô, đúng mẫu tôi thích, sờ vô người nó rất dễ chịu nên tôi đưa tay lên 1 chút sờ đầu nó , nó lè lưỡi ra, nhe răng, lưỡi nó hồng tươi và răng trắng tinh nhìn rất đẹp. Khoảng 2 giây sau, cục bông mềm mại đáng yêu trước mặt dùng những cái răng trăng tinh và nhọn hoăt cắn phập vào tay tôi, máu chảy ra xối xả. Lúc đó chúng tôi đnag ngoài sân, ánh nắng vàng tràn ngập , màu máu đỏ nổi bật cả khung cảnh, mãi đến sau này tôi cũng không quên được giây phút đó bởi vì bị chó cắn rất là đau. Tôi cố gắng tránh mặt nó nhưng mà cũng khó vì tụi tôi ở cùng nhà và nhà tôi thì nhỏ xíu cho nên những cuộc chạm trán kinh hoàng vẫn xảy ra đều đặn. Khoảng 2h trưa mỗi ngày hàng xóm vẫn hay nghe thấy tiếng thét kinh hoáng của tôi “đi ra cho tao xuống, tao muốn đi học” và sau đó là tiếng bà ngoại tôi “chó hư, đi ra, đi ra”. Khoảng 3 năm sau bố tôi bỏ nhà đi và không quay lại nữa, mọi người trong nhà rất buồn và mọi người trở nên bận rộn hơn bởi công việc. Mẹ bắt đầu đi làm, 2 chị thì đi học, tôi cũng đi học, nhưng mà lúc đó chỉ học nửa buổi. Những khi về nhà rồi thì chỉ có 1 mình, ở nhà 1 mình đáng sợ lắm, Vi – chị ba của tôi hay nói cho tôi nghe về cương thi, bà ngoại thì kể khu nhà ở của tôi lúc trước là nghĩa trang, mẹ và chị hai thì nói ngoài đường có ông kẹ bắt cóc con nít nên ai gõ cửa cũng không cho vô nhà, chỉ có Balu là không nói gì hết, bởi vì nó có nói được đâu. Nhiều khi đang đọc truyện tranh có tiếng gì nghe ghê lắm. Nhớ lời mọi người càng thấy sợ, tiếng nước chảy cũng sợ, tiếng đồng hồ cũng sợ, cả tiếng gió lùa qua ô cửa sổ nhìn cũng ghê nữa nên tôi quyết định ra đầu cầu thang ngồi. Lu mập ngước đầu lên nhìn thách thức, tôi hạ giọng rồi nói “chỉ ngồi thôi mà tao nghĩ là mày sợ nên ngồi với mày bởi vì vậy nên thôi đi”. Ngồi ở cầu thang hay bị muỗi cắn vì cầu thang nhà tôi màu tối nhưng mà tôi bắt đầu có thói quen đó từ lúc nào không biết. Không lâu sau tôi đã ngồi ở vị trí cách lu mập 1 nấc thang. Khoảng 2 năm sau chị hai đi du học ở nước ngoài, tôi buồn nhiều và tôi bắt chị hứa mỗi năm đều về. Trên đường đưa chị ra sân bay về nhà tôi khóc bù lu bù loa, vệt tay đến trầy hết mũi. Về nhà tôi đã nói với lu mập mấy câu địa loại như là “ bởi vì chị đi rồi nên làm ơn mày làm ơn hãy bảo vệ cho tao ”. Lu mập không động tĩnh gì, không lắc đuôi, không sủa. không nhe răng, lè lưỡi gì hết . Lúc đó chúng tôi cũng đang ở sân. Nó nhìn tôi trong 1 bộ dạng thảm thiết hết sức,tóc tai tè lè, mặt dính đầy nước mắt nước mũi, mặc cái yếm xinh đẹp nhưng cũng nhàu nhĩ vì nước mũi. Nó nhìn tôi rồi ngoảnh đi vô nhà, tôi lẽo đẽo thoe ngay, ngay sau, rất gần.
Chị Hai có về ngay năm đầu tiên như đã hứa, cũng hay gọi điện nói chuyện với tôi qua yahoo. Nhưng sau đó ít dần dần và không về nữa vì vé mắc va chị bận lắm. Lúc đó Vi học cấp hai, tôi và Vi vốn hay cãi nhau nên ít nói chuyện, mẹ và ngoại cũng bận, tôi ở nhà 1 mình nhiều hơn, tôi bắt đầu nói chuyện với Lu Mập nhiều hơn. Đôi khi chúng tôi cùng xem tivi, Lu Mập thích xem phim hành động. Lúc trong tivi bắn sung thì nó hay vẫy đuôi, tôi thì xem phim hành động cũng hơi thích nên chúng tôi bắt đầu hay xem phim cùng nhau. Đồ ăn bà ngoại hay nấu sẵn, tôi 1 nửa, Lu 1 nửa. Đồ ăn lúc nào cũn ngon vì bà ngoại nấu ăn xuất chúng lắm. Những tiếng động lạ cũng đáng sợ nữa. Tôi bắt đầu phát triển thành thiếu nữ chân dài hơn nhiều nên dễ dàng lúc 1 lúc 2 bước thang. Khoảng nửa năm sau tôi có thể sờ đầu Lu mập và sau mỗi lần cho tôi sờ đầu tôi lại cho Lu mập nửa cái xúc xích size trẻ em. Sau đó có ngày tôi và Vi cãi nhau rất lớn tiếng, Lu mập nghe ồn chạy vô nhà sủa rất lớn, nó sủa inh ỏi và gầm gừ, lúc đó nó đứng xoay lưng với phía tôi, hướng mặt về phía Vi, là lần đầu tiên. Cũng không hẳn là chúng tôi cùng phe, vì lu mập vẫn cụp đuôi chớp chớp mắt với tôi. Nó vẫn là Lu mập khi tôi 6 tuổi, nó cắn bà ngoại khi bà cố gắng thò tay vô miệng giúp nó gỡ cục xương bị kẹt, cắn vào chân tôi lúc 2h sáng vì tôi làm biếng không bật đèn nên dẫm vào chân nó, lúc đó tôi la lớn đến mức toàn bộ người trong xóm thức dậy đem bông xanh bông đỏ qua cho tôi, nó cắn vào chân Vi y nguyên 1 hàm răng vì Vi bước qua đầu nó khi nó đang ăn cơm, nó cắn người giác hơi cho bà ngoài chích ngừa 6 mũi tốn vài trăm ngàn, nó cắn bạn của Vi vào chơi lúc mùng 2 tết, lúc đó tôi nhốt nó vô toa lét, khoảng 5 phút sau nó cắn nát miếng bông, miếng thông gió bằng nhựa phía dưới cửa và phóng ra từ đó lao ra cắn vào đùi khách tới chơi trong nhà. Tất cả mọi người biết chuyện đều nói đem Lu giết đi cho rồi vì cho gì mà ghê quá. Mẹ tôi nói vì nó giận thôi, nó không nói được nên nó giận thì nó cắn mà biết mà đừng có làm nữa, tính nó trẻ con vậy mà. Mẹ cười vô tư và nói vậy. Tôi đứn dựa vào tủ lạnh nhìn mẹ. Lu mập nằm trong lòng mẹ. Mẹ thương Lu mập nhất và Lu mập cũng vậy, từ nhỏ đến lớn chưa lần nào nó là mẹ khóc. Chúng tôi bắt đầu lớn nhaanh hơn nên nhà trở nên nhỏ hơn. Khoảng năm tôi 17 tuổi, bac tôi ở bên Mỹ cho chúng tôi rất nhiều tiền để sửa nhà. Chúng tôi dọn ra nhà ở thuê khoảng 2 tháng, chủ nhà không cho mang theo chó. Mẹ quyết định gửi Lu mập cho anh bạn chị hai vì anh hay tới nhà chơi và Lu mập cũng có chịu giao lưu với anh. Bà ngoại bế Lu mập đi xích lô qua nhà anh. Rồi đi tới đón Lu mập về 1 ngày sau đó bởi trong đêm mẹ anh đi toa lét, Lu mập nhảy xồ ra kéo đổ cả cái tủ lạnh bởi anh cột Lu mập vô chân cái tủ lạnh. Mẹ anh sợ tái xanh mặt, bà ngoại còn giận hơn, bà gọi người từ trại chó đến lôi Lu mập đi đến đó. Thằng xuống nhà là thằng khốn. Nó cầm cái bao búa lớn để bắt Lu mập. Nó dồn Lu xuống góc cầu thang, nó nói mọi người phải ra ngoài nó mới bắt được. Tôi có linh cảm xấu khi nhìn thấy thằng khốn đó nên tôi ở lại. Chính mắt tôi nhìn thấy nó cầm cái dùi cui nện vào đầu Lu mập. Tôi thét lên “thả nó ra, trả nó lại cho tao”. Bà ngoại bị tôi giữ lại. Nó nói với bà ngoại vì Lu mập dữ quá nên nó phải làm vậy, nó xin lỗi. Bà để nó đem Lu mập đi, bà nói tôi phải ngoan, sửa nhà xong bà sẽ cho đón Lu mập về. Tôi biết bà ngoại nói dối, tôi lén gọi điện thoại cho bác tôi bên Mỹ: “Ngoại muốn bỏ Lu mập vì ngoại ngán cảnh chó trong nhà, mất công dọn dẹp và nó lại hay cắn bậy. ”
Tôi khóc suốt ngày, mỗi ngày đều đến thăm Lu mập. Nó không ăn cơm và có triệu chứng như phát cuồng khi nhìn thấy tôi và mẹ. Tối đó cả đêm tôi không ngủ được, tôi gọi điện gọi cho chị hai bên Singapore, chị nói hứa với chị phải giữ con chó vì nó là vật cuối cùng ba để lại. Sáng hôm sau bác lại gọi về, tôi giật điện thoại năn nỉ bác hết lời, tôi nói: ba đi rồi, chị cũng đi học, tôi không muốn 1 mình, tôi không muốn mất Lu mập. Tôi không thể mất nó được. Bác hỏi nếu nó cắn bà ngoại thì sao, mới mất con chó mà con đã khóc vậy, nếu ngoại bị gì thì làm sao? Tôi òa lên trong điện thoại “thì lúc đó con cũng khóc, con thương bà ngoại nhiều lắm nhưng con cũng thương Lu mập nhiều lắm”. Xong rồi tôi bắt đầu nấc cục, nói không ra cái gì nữa. Bác im lặng hồi lâu, rồi bác nói : “thôi con đem nó về đi”
Sau khi đem Lu về nhà, tôi nhét nó vào trong toa lét nhà thuê để chủ nhà không biết. Tôi phải vác ghế ra toa lét ngồi chặn vì Lu mập khỏe lắm nó có thể phá cửa toa lét. Đến tối buồn ngủ chịu không nổi quá tôi ngủ quên nên Lu mập lẻn ra ngoài. Chủ nhà phát hiện nhưng cho phép Lu mập ở lại. Từ lúc đó Lu mập theo tôi không rời nửa bước. Lúc ấy nó 7 tuổi, nó yếu hơn nhiều vì có thể do bị thằng ở trại đánh, vì nó nhìn đói, vì nó bắt đầu già rồi. Và nó cũng bắt đầu hiểu cảm giấc bị bỏ lại, nó bắt đầu sợ điều đó. Tôi bắt đầu thành bạn thân của Lu mập từ ngày đó. Lúc đó tôi cũng gặp một số vấn đề về giao tiếp với mọi người nên tôi thường ở nhà với Lu mập, trừ thời gian đi học. Tối nào chúng tôi cũng đi chơi cùng nhau quanh nhà. Lu mập thân thiện hơn nhiều, có nhiều người dân sống quen đó cũng quen mắt với Lu mập, cũng thích nó, chào hỏi nó. Nó thì lầm lì vậy thôi, và vẫn trọc gẹo tôi. Nhiều khi đang đi nó lao thật nhanh rồi thắng nhẹ làm tôi đạp đầu vô cột điện, có lúc keo tôi chạy bay bay ngoài phố khiến ai cũng bật cười. Mọi người đều nói nó đang dắt tôi đi chứ chẳng phải tôi dắt nó nữa. Có một lần còn tệ hơn, khi đang đi dạo tôi nhìn thấy bạn trai cũ đang ở xa, tính lại chào hỏi thì Lu mập chạy ra, tè 1 bãi uê hết sức. “Lu mập, mày đúng là”- tôi lẩm bẩm. Lu mập cũng nhe răng ra, Lu mập là 1 thằng láo cá. Cho đến 1 năm trc Lu mập khoảng 14 tuổi, nó bắt đầu ngủ nhiều và không muốn đi chơi buổi tối nữa, những cuộc đi dạo thưa dần và hết hẳn. Mỗi lần về nhà, Lu mập không chạy ra vẫy đuôi nữa, ngược lại tôi phải lủi thủi chạy lại bên Lu mập, rồi sờ đầu nó và bảo “Xin chào, tao đã về rồi”. Lu mập tỉnh dậy ngáp ngáp vài cái rồi lại ngủ tiếp.
Lúc này tôi cũng qua khỏi khoảng thời gian khó khắn về tinh thần. Có thể nói tất cả nhờ Lu mập. Nó cho tôi một ví dụ về tình bạn tốt đẹp. Tất cả chúng ta đều từng là trẻ con chúng ta bắt trước những ví dụ xung quanh mà người khác đưa ra, làm theo rồi phát triển nó. Và nhờ có Lu mập tôi bắt đầu hiểu tình bạn là gì. Để tôi có tự tin tìm những người bạn mới quanh mình. Xây dựng tình cảm giữa 2 phía thật khó, rồi còn tìm cách giữ gìn nó, rồi làm mọi điều để đến một lúc nào đó khi những người bạn không còn ở cạnh nhau, họ vẫn không hối tiếc vì 1 điều gí cả, bởi họ đã có những khoảng thời gian tuyệt nhất cùng nhau.
Chúng mình rồi có gì chung
Ngoài năm tháng ấy đã từng qua nhau.
-----------------------------
Email được gửi từ nuocmathoahong76@gmail.com viết cho 1 tình bạn đã tan vỡ
Ai nói chỉ có tình yêu mới làm ta đau khổ, khi tình bạn không còn cũng khiến ta ăn ngủ không ngon. Sài Gòn những ngày cuối đông thực sự lạnh, nhưng lòng tôi còn lạnh buốt hơn. Tôi luôn nghĩ tình bạn là một cái gì đó thiêng liêng, đáng quý và cần được trân trọng. Một tình bạn thật sự sẽ không bị phá vỡ bởi bất cứ thứ gì. Và tôi cũng đã từng có một tình bạn đẹp ở cái sài gòn rộng lớn này. Tình tri kỷ, tình chị em ddaxxx đi cùng tôi suots ngần ấy năm. Giờ đây cái tình bạn đẹp đẽ ấy chính tay tôi đã đập vỡ nó. Chish cái lòng tự trọng cao ngất trời của tôi đã đẩy nó vĩnh viễn rời xa tôi nhưng tôi không hối hận bởi tôi không muốn bị lừa gạt, bị tổn thương thêm nữa. Sức chịu đựng của tôi đã đi quá giới hạn rồi. Chơi 3 người cùng lúc lúc nào cũng vậy, thật khó để không có sự tách đôi, Tôi vẫn hay nói đùa rằng chúng tôi là tình yêu tay ba, 1 tình yêu tay ba bên nhất quả đất. Lúc đó 3 đứa nhìn nhau cười và bảo sao sến dữ quá vậy nhưng mãi được như vậy nhé. Nếu được ví như tình yêu thì giờ đây tôi đã là người lặng lẽ ra đi nhường hạnh phúc cho 2 bạn ấy.
Sẽ có người nói tôi quá quan trọng hóa vấn đề, 3 người chơi chung phát sinh mâu thuẫn là chuyện bình thường. Vâng, điều ấy không sai, chỉ là tình bạn ấy đã bị lợi ích cá nhân nhiều lần phủ mờ. Có ai tưởng tượng được cảm giác khi bị những người mình tin tưởng nhất lừa dối một cách trắng trợn chưa? Và sự lừa dối ấy lại được chính mình phát hiện. Lúc ấy tôi thấy mình thật ngốc, thật ngây thơ, bị các bạn ấy đem ra đùa. Sếch xpia đã từng nói “đừng có chơi đùa với cảm xúc người khác bởi bạn có thể thắng được nhưng rủi ro là bạn sẽ mất người đó vĩnh viễn”. Tôi đã nhiều lần tự hỏi, các bạn ấy có hối hận không? Có cảm thấy có lôi với tôi không? Tôi đã khóc rất nhiều ccho tình bạn này và nhiều đêm thức trắng để suy nghĩ lại mình. Rồi tự an ủi mình bằng câu, có lẽ chúng ta đã hết duyên làm bạn nhau để được nhẹ nhàng hơn. Dù sao tôi cũng cảm ơn 2 bạn vì đã giúp tôi thoát ra những tháng ngày lầm lũi, trầm lặng, giúp tôi cười nhiều hơn và nói nhiều hơn so với con người ngày xưa của mình. Khi viết ra được những dòng tâm sự này tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều, tôi vẫn mong 2 bạn ấy luôn vui vẻ và hạnh phúc. Cầu chúc cho những ai đang có một tình bạn đẹp hãy trân trọng và giữ gìn, đừng để lúc mất đi mới cảm thấy hối tiếc.
----------------------
Những dư vị ngọt ngào từ 1 tình bạn dù đã nhạt nhòa
Trong quyển nếu biết trăm năm là hữu hạn, tác giả Phạm Thừa Ân đã viết rất hay khi nói về những tình bạn đã nhạt nhòa, có những đoạn mà tôi rất thích như là Mary Tyler Moore đã nói rằng đôi khi bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người xa lạ . Cuộc sống đang chạy về phía trước, em đổi thay và bạn cũng đổi thay, sự chia xa âu cũng là lẽ thường tình của sống, có rồi lại mất, đến rồi lại đi. Vì thế sẽ có những tình bạn keo sơn kéo dài đến khi tax a lìa cuộc đời với mái đầu bạc trắng nhưng rồi cũng có những người chỉ gắn kết với nhau trong một đoạn đời nào đó mà thôi. Những người bạn trong cuộc đời cũng có người như tấm gương, có người như cái lược, co người như con dao, có người như mực nước. Theo sự đưa đẩy của cuộc đời và đôi khi của cả lòng người ta có thể kết thân và sau đó giã biệt không ít tình bạn qua mỗi chặng đường. Người ta vẫn viết trong sách để viết cho tình bạn lâu bền nhưng chẳng mấy ai nói cho chúng ta biết cách để cho tình bạn ra đi đúng lúc. Giữ được tình bạn đẹp đã là một nghệ thuật nhưng biết cách chia tay tình bạn đã từng đẹp cũng là một nghệ thuật. Đó là chúng ta phải làm sao để không còn café cà pháo hẹn hò hàn huyên hay quan tâm sâu sắc tới nhau nữa nhưng vẫn không hề ghét bỏ nhau. Nếu sống chân thành em sẽ hiểu đôi khi phải buông tay để tình bạn ra đi nhẹ nhàng trong luyến tiếc. Bởi sự thân mật một cách gượng ép cố để níu kéo một mối quan hệ đã nhạt nhòa sẽ chỉ tạo nên những vết hằn xấu xí trên gương mặt hồn nhiên của kỷ niệm. Chi bằng cứ trả tình bạn ấy về đúng chỗ của nó trog một ngăn kí ức của ta, để mỗi lần nhớ đến ta sẽ phải run lên bởi chút bồi hồi rất nhẹ
Về đâu răm người bạn nhỏ tuổi những vì sao đêm. Lấp lánh trong dòng ngân hà của trí nhớ. Và điều đáng kể nhất chính là những dư vị còn lại trong trái tim ta, làm đầy ắp tâm hồn ta



