Đấy là câu đầu tiên Công nghe được sau khi nội soi dạ dày và đại tràng. Hahahhaha. Tức mà không làm gì được. Haha. Bạn sẽ bị mình trêu dài dài 🤣🤣🤣

Tối qua rút kinh nghiệm mất ngủ vì thiếu hơi, Tâm đã trôm cái áo khoác bạn ý về ôm ngủ. Ngủ ngon hơn hẳn. 

Kết quả có rồi, bạn ý bị viêm túi mật + đại tràng nhẹ. Tiêm thuốc, uống thuốc, thứ 2 là đc ra viện thôi. Cho nhớ đời cái đồ rượu chè thuốc lá suốt ngày, lại còn lười vận động, suốt ngày chỉ biết chơi chế.

Nay thấy bạn đỡ đau hơn rồi. Sớm khoẻ về mình còn ôm ngủ. Hừm!!!!



 9/1 âm lịch chính thức là sinh nhật của mình sau khá nhiều lịch sinh nhật quy đổi khác. Thật ra 1 năm mình có 3 sinh nhật cơ. 

9/1 dương lịch theo giấy tờ, thường bạn bè không thân, đồng nghiệp, người quen sơ sơ sẽ biết ngày sinh trên giấy tờ này. Thật ra tại mẹ mình chỉ nhớ ngày âm nên khi làm giấy khai sinh báo vậy là xã đo ni đóng giày cho cái ngày này.

9/1 âm lịch chính thức là ngày sinh mẹ luôn nhớ. Ngày sinh này chỉ ba mẹ, anh em thân thiết nhớ đến. Hồi nhỏ cứ thắc mắc sao mẹ không cố đẻ con sớm thêm 1 ngày có phải 2 ae tổ chức sinh nhật cùng nhau không? Mẹ bảo: ai bắt mày chui ra sớm. Lịch sinh 25/2, mày sinh ra tận từ 9/1 làm gì. Đã đủ 8 tháng đâu!!! Lỗi tại con đâu, chắc chắn do anh Tuấn. Anh zì mà 4 tuổi không cai sữa, con phải chui ra sớm chứ không anh uống hết sữa mất 😅😅😅

12/2/1992 dương lịch là quy đổi ngày 9/1/1992 âm lịch. Đây là ngày nếu ai hỏi mình 9/1 âm thì dương là ngày nào 😅😅😅 Một số bạn bè nhớ ngày này. Đây cũng là cơ hội cuối để các bạn tặng quà sinh nhật cho mình đó. Haha

Năm nay sinh nhật cũng vô cùng đáng nhớ. Đấy! Qua vừa bảo anh Tuấn có quả sinh nhật thật đáng nhớ thì nay mình cũng được quả tương tự. Công nhập viện!

Sáng sớm Công đau nhói bụng và cấp tốc dắt díu nhau ra bệnh viện xây dựng (nay thuộc Bệnh viện Y dược - thuộc Đại học Quốc gia). May quá em Trường béo bạn Bích giúp các thủ tục. Chụp chiếu các kiểu thì dự đoán viêm túi mật cấp. Chính thức nhập viện thôi.


Nhớ năm nào đó ổng sinh nhật rồi ổng ngã xe, sáng ra về sát hết cả mặt. Năm nay sinh nhật vợ thì làm cho quả hú hồn.

Nom cũng đau nhưng chịu thôi, phải để mai khám thêm mới biết được. 

Tối nay Tâm phải ngủ 1 mình, huhu, không ngủ được 😬😬😬 2h sáng hơn rồi, sang 10/1 rồi vẫn chưa ngủ được!!!!

 Rất nhiều năm rồi lỡ quên sinh nhật anh. Quên rồi để nó trôi đi như vậy. Năm nay là 1 sinh nhật đáng nhớ với anh vì anh sẽ chính thức 1 mình nuôi con.

Mới sáng sớm chị ta đã nhắn anh về thủ tục ly hôn và những điều vô lý chị ta vin vào cái cớ toà yêu cầu 😅😅😅. Cũng may anh còn biết nhắn tin cho em để hỏi. Em đã phải lùng sục, hỏi han tới lùi, phòng cả trường hợp xấu nhất cho anh đó, ông ảnh ngốc của tôi. Cuối cùng thật may, sau khi lừa anh, gài anh không được, chị ta đã đồng ý theo bản đơn thuận tình ly hôn em soạn.

Thật ra từ nhiều góc độ, e nghĩ như này tốt cho cả anh, cả chị ta và tụi nhỏ nữa. Một gia đình không sự tôn trọng sẽ khó lòng lâu bền không có tổn thương.

Em nghĩ em sẽ vất hơn nếu anh ly hôn. Nhưng chỉ cần anh hạnh phúc, anh được tôn trọng, anh tươi vui hơn là được. Em sẽ cùng anh chăm sóc tụi nhỏ, chăm sóc bố mẹ. Còn cả em rể anh nữa mà ^^

Thật may vì sau tất cả anh đã hoàn lương. Thật may vì trong nhiều lựa chọn em đã tìm được người yêu thương cả nhà mình như em. 

Cùng cố gắng anh nhé. Chúng ta còn cả tương lai, còn những thiên thần cần nuôi dưỡng. Mong anh bình an, nhiều sức khoẻ và mạnh mẽ vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Vẫn như thông lệ cứ đầu năm lại được gặp anh Minh. Năm nay gặp anh như 1 đứa bé tuổi biết đi. Nhớ tầm này năm ngoái gặp anh khi bé Sim còn mới chập chững. Năm nay bé ấy ít nhất cũng chập chững rồi ^^

Anh dặn dò cho những thay đổi mới xu hướng trong tương lai. Không quên nhắc nhở cần biết tìm người và phân bổ thời gian cho hợp lý nếu không sẽ không có thời gian cho bản thân và những dự định sẽ làm năm nay.

Cảm ơn anh vì tất cả. Gặp nhau là cái duyên, dù em nợ anh rất nhiều nhưng anh luôn yêu quý em và hết lòng giúp đỡ. Em sẽ cố gắng nhiều hơn và bằng tất cả sự trân trọng, biết ơn, bất kỳ khi nào anh cần e luôn sẵn lòng giúp đỡ nếu có thể.

 Mùng 4 Tết là ngày tổ chức khao thọ ở làng. Để chuẩn bị cho ngày này bà đã lên danh sách từ cuối tháng 11 âm lịch. Nhớ hôm đó 3 cô cháu còn đánh cầu lông, bà sang bảo Dương ghi danh sách cho cụ. Tâm gọi là bà thì đương nhiên Dương phải gọi là cụ rồi ^^

2 cô cháu vẫn tếu táo trêu bà: cụ già rồi mà nhớ giỏi ghê 😅😅😅

Bà mong chờ ngày này lắm. Bà háo hức từ cuối năm ngoái, bà bảo chẳng biết có được cái lễ 90 nữa không. Nhìn con cháu đông đủ dù mệt nhưng bà vẫn vui 

Thời gian trôi nhanh thật, mới năm nào lớp 10 cùng bà leo đến mấy vòng chùa Hương, rồi những năm Đại học cùng bà hết Bạch Mai, Lao Phổi, Vĩnh Yên để chữa bệnh cho ông. Thấm thoắt cảm thấy không còn nhiều thời gian bà ở bên nưac rồi...

Các cậu các mợ rộn ràng từ sáng sớm. 30 mâm cỗ nhưng chủ yếu con cháu trong nhà. Ai cũng hỏi Tâm dạo này bao ký rồi, đã có gì chưa,... 😅😅😅 Trộm vía, cháu có mỡ 😅😅😅

 Trong những ký ức hiếm hoi sót lại vẫn nhớ những cái kẹo bà cho, những câu mắng yêu, những cái bánh tẻ, chè lam, ngô om và cả món cháo củ từ siêu ngon bà làm. Mong ông bà luôn khoẻ, sống thật lâu thật lâu. Bởi ông bà là tuổi thơ của cháu.

Cháu yêu ông bà nhiều ❤️



 Nay là mùng 3 Tết. Vì năm nay khao thọ cụ nên 2 đứa đã chuẩn bị từ trước Tết lịch trình. Sẽ Ăn Tết ở nhà với mẹ Min hết m2 và m3 thì về Vĩnh Phúc. Bình thường 2 đứa và mẹ sẽ lên Vĩnh Phúc từ m2 nhưng năm nay mẹ đi và rồi m4 xuống Hà Nội luôn nên mẹ Min không đi cùng.

Chặng đường khá xa nhưng trộm vía nắng nhẹ nên ấm áp. Quàng xượng hồng vẫn về cùng Tâm Công. 

Đi chuyển 3h đồng hồ thì 2 đứa cũng có mặt ở nhà vào 3-4h chiều. Sang cụ rửa 1 núi bát bằng cả 6 năm đi lấy chồng luôn 😅😅😅

Tối định hẹn Ngọc, Long và 2 nhóc Dương Tít đi cafe thì gặp 4 mẹ con nhà Nhưng. Lâu lắm không gặp mấy mẹ con, cả đám lại đi cafe và ăn ốc.

Tít đã tìm ra đối thủ là Thế nhà Nhung 😅😅😅 thằng nhóc nói đau hết cả đầu. Nói mọi thứ, mọi lúc 😅😅😅 Tự dưng thấy Tít kể ra cũng không nhiễu lắm 😅😅😅

Có cái hẹn Tour Hanoi mùa 2 vào tháng 6, chú Long xin đăng ký đi cùng đã duyệt. Nhung và mấy nhóc muốn theo nhưng mình thật sự không muốn lắm. Lịch trình khá dày và các bé nhà Nhung còn nhỏ, không đưa đi cùng được.

Ngó lại cái lịch trình để sắp xếp thời gian và ngân sách nào!

Ngày 1 - Thứ 6

- Chiều đi: Bảo tàng dân tộc học (được mời)

- Tối ăn đồ nướng vỉa hè trên phố (dự kiến 100k/người)

- 11h đêm xem phim rạp Beta gần nhà (dự kiến 100k/người bao gồm cả bỏng nước)


Ngày 2 - Thứ 7

- Ngày đi: Thiên đường bảo sơn (dự kiến 500k/người bao gồm cả ăn uống)

- Tối đi dạo và ăn vặt trên bờ hồ Hoàn Kiếm (dự kiến 150k/người)


Ngày 3 - Chủ nhật

- Sáng đi: Bảo tàng quân sự (được mời)

- Chiều đi: siêu thị Big C

- Tối: mời quý gia đình về Vĩnh Phúc


Háo hức ghêeeeeee

Thôi ngủ nào, mai sẽ mỏi chân lắm đây ^^

Năm nay sau 10 năm đi làm thì cũng có 1 năm về Tết sớm với mẹ. Anh vẫn vất vả trực ở nhà thay vì văn phòng, mình thì có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn. Hành trình của Tâm năm nay có em quàng xượng hồng đồng hành ^^




22 Tết về Vĩnh Phúc, vẫn tính là dọn dẹp cho mẹ mà cũng chỉ kịp dọn dẹp nhà tắm ^^ vì ngủ suốt ngày rồi loăng quăng đi chơi.
25 Tết về Thái Bình thì còn lười hơn. Mẹ Min đã dọn dẹp xong hết rồi.
Mấy ngày Tết anh trực tăng ca nhiều vì tính chất công việc nhưng bù lại thu nhập cũng khá.
Cả ngày ăn rồi ngủ và tác hại là 12 ngày Tết Tâm đã tăng 3kg 😅😅😅
Checklist những điều mới Tết năm nay của Tâm
- Tết năm nay Tâm đã thực tập cúng giao thừa cả trong nhà và ngoài trời (ở quê chồng không có tục lệ này mà Tâm theo mẹ Mai đó)
- Tâm cũng thực hành thành công món chè Lam mà mẹ Mình yêu thích. Mọi người ở đây cũng đều thích nữa.
- Thực hành thành công tháp nước bày gia tiên cùng Dương. Lưu thành quả lại để năm sau coi tiến bộ ra sao nè



- Cùng Dương thức lòi mắt làm bình hoa đào để bàn. Mệt nhưng thành quả cũng siêu xinh




Bận rộn cúng giao thừa quên cả gọi bố mẹ lúc giao thừa. Nhưng mẹ Mai không giận vì mẹ hy vọng Tâm chỉn chu hơn thờ cúng.

M2 Tết nghe tin anh Tuấn làm bùa yêu mà phát bực. Mong là anh chỉ bị lừa, bùa không tác dụng. Cứ nghĩ a đã thông suốt nhưng có vẻ không phải. Phải để ý, quan tâm anh hơn thôi. Cần nói gì cũng đã nói rồi.

Có rất nhiều dự định trong năm 2025 này. Cố gắng tạo thói quen thể thao, dậy sớm, đọc sách và lưu nhật ký thường xuyên.

Cùng cố gắng nhé Tâm!!!

 31/1/2025

Anh tôi yêu cô ta, người phụ nữ là mẹ của 2 cháu tôi. Nhưng chị ấy đã không còn tình cảm. Khi 1 người phụ nữ sẵn sàng dùng những từ ngữ tồi tệ nhất để nói với chồng mình thì với suy nghĩ của tôi tình cảm họ dành cho người họ từng gọi là "chồng" đã không còn 1 con số dương nào cả. Như vậy vốn dĩ không nên cố gắng gượng ép tiếp tục nếu 1 trong 2 bên đã có ý định dừng lại.

Năm ấy cũng là tôi cùng anh đi xem mắt. Ấn tượng đầu tiên của tôi về chị là mặt cũng khá ưu nhìn. Với 1 cô gái 18 tuổi khi ấy, tôi chỉ kịp nhìn mặt thôi, không tiếp xúc, không trò chuyện.

Sau đó khoảng nửa năm anh tôi về xin cưới. Bố mẹ không đồng ý vì nhiều lý do. Tôi có nghe mẹ kể rằng chị ấy da đen than chì, bố mẹ đều không ưng. Thêm đó tính cách mẹ thấy không ổn. Nhưng chị có bầu rồi, bố mẹ sẽ không có lựa chọn đâu. Tôi bảo mẹ thế, vậy là anh chị lấy nhau. Tôi có vinh dự là người bưng tráp lễ tiền đen. Hình ảnh đám cưới khi ấy trong trí nhớ tôi đơn giản chỉ là 1 dòng người màu trắng hòa vào 1 dòng người màu đen trong lễ đón dâu nhà chị.

1 năm sau đó 2011 Dương ra đời, là tôi đặt tên cho Dương. Kim Vũ Triều Dương - Đệm họ của mẹ, còn Triều Dương là hy vọng của tôi mong muốn con bé tự do như sóng biển. Triều trong chữ Thủy Triều, Dương trong ý nghĩa biển. 

2 năm sau Tít ra đời, và kể từ đó nhiều chuyện hơn xảy đến....

Để nói về lý do của 1 chị dâu như hiện tại tôi vẫn nói "bắt đầu từ anh tôi, là anh ấy có lỗi trước"

Thật ra, trong 1 chuyện tình dù đúng hay sai thì cả 2 đều có lỗi. Và bây giờ lỗi lớn nhất là để 2 đứa nhóc có tuổi thơ không trọn vẹn.

Năm tôi ra trường 2014 lần đầu tiên tôi biết anh tôi nợ. Ban đầu chỉ 10-15tr rồi 30-50tr rồi 100-200tr, đến đỉnh điểm đến tận 2019 là 400tr. Anh ấy đam mê bộ môn số học (lô đề).

Bố mẹ đã rất phiền lòng, tôi cũng vậy, có những cuộc họp gia đình triền miên, những năm tháng ấy mỗi năm bố mẹ như già đi chục tuổi. Tôi thì mệt mỏi vì chuyện gia đình, khoản vay duy nhất 15tr tôi trả cho anh mà phải mất 2 năm mới trả hết. Vì lúc ấy tôi đi làm lương chỉ 3,5tr. Đó là bài học nhớ đời để tôi luôn nói với các bạn, đừng vay tín dụng bởi lãi đến khi trả đủ sẽ gần gấp đôi.

Hẳn là thời gian ấy chị dâu tôi cũng đau khổ không kém. Có những giai đoạn chính tôi với mẹ còn nói với chị "bỏ mẹ anh ấy đi, chị bỏ anh ấy đi, nếu chị lấy chồng khác em và mẹ tổ chức cho chị". Nhưng chị ấy vẫn không bỏ anh tôi trong thời gian đó.

Nói để hiểu hơn hoàn cảnh anh chị hiện tại tôi nghĩ rằng niềm tin, sự tôn trọng, tình yêu chị ấy có thể lung lay và vơi dần từ ngày đó. Nhưng nếu tổng hòa tất cả, theo kết thúc là tốt đẹp nhất cho cả 2.

Tôi không thường xuyên ở nhà, hay đúng hơn mỗi tháng gần như chỉ về 1 lần, ngay cả khi tôi cưới. Tôi cưới năm 2018, mãi đến năm 2019 mới là khởi đầu cho nhiều biến cố tình cảm gia đình anh.

Quay trở lại chuỗi ngày "đam mê bộ môn số học" của anh tôi thì đến 2016 tôi và mẹ ép anh nghỉ. Tôi gửi mail cho Honda về sự thối nát trong dây chuyền nhà máy của họ với hệ thống tệ nạn lô đề + vay nặng lãi nhằng nhịt. Đến mức người ta nói rằng đến 70% đàn ông làm honda thì đều chơi lô đề cả. Sau đó anh tôi xin nghỉ việc và được chấp thuận. Nhận trợ cấp thất nghiệp, rồi đi tìm công việc mới.

Tôi không biết anh có giận tôi không nhưng nếu được chọn lại. "Em xin lỗi em vẫn làm vậy. Vì nếu anh còn trong đó em tin sẽ không thể có 1 kết cục nào đẹp". Tôi sẽ kể sâu hơn hành trình nợ nần và những lần trả nợ của anh ấy trong 1 Blog khác.

Những năm sau ấy tôi cảm nhận anh mình vẫn chơi và còn nợ nần chưa dứt. Dù mẹ đã trả đạy và vay nợ cho rất nhiều. (Đấy, đến lúc đó vẫn chưa tỉnh ngộ đâu)

2016 thì phải, cũng là thời điểm chuyển giao công việc của chị dâu, công ty cũ chị ấy giải thể và chị ấy bắt đầu vào con đường sale của đội hỗ trợ vay tín dụng. Phải nói chị ấy là 1 người phụ nữ giỏi giang kiếm tiền. Chị ấy rất có duyên và nhiều khách. Khi công việc chị ấy ngày càng đi lên thì anh tôi vẫn đang tất bật ngày 8-10 tiếng làm công nhân bao bì gần nhà với mức lương 5-7tr.

Rồi công việc chị ấy ngày càng tốt hơn với những chức vụ mới, chị ấy đi đêm nhiều hơn. Có những tuần 3-4-5 hôm đến 1-2h sáng mới về. Tôi được bố và hàng xóm kể lại. Không có khẳng định gì ở đây vì tôi luôn giữ quan điểm nói có sách mách có chứng, khi tôi chưa chứng kiến tôi sẽ không tin đồn đoán vô cớ. (Cái tính dở hơi này sau này sẽ làm tôi khổ sở vì vô tình vướng vào vòng xoáy của 1 nhân viên cấp dưới tôi quản lý làm kẻ thứ 3, khiến hôn nhân 1 gia đình khác gián đoạn, vẫn là kể sau).

Những lần chị tôi và gia đình chồng cãi nhau nhiều hơn, cụ thể là với bố tôi. Ông là người khi tỉnh táo thì không đến nỗi nhưng cứ say thì hay lôi chuyện vặt vãnh ra nói. Trước đó thì với những phi vụ nợ nần của anh trai, chị ấy cũng cãi nhau, đánh nhau, chửi nhau với anh nhiều lần và hậu quả là có vài lần bỏ về nhà mẹ đẻ. Anh tôi sẽ là người xin lỗi và đón chị ấy về. (Cũng dài lê thê, kể sau vậy)

Lần đỉnh điểm cho 1 chuyến đi dài cả năm của chị ấy vào năm 2019-2020 gì đó sau 1 lần đánh nhau với bố tôi. Theo lời tường thuật của 2 cháu (vì tôi không có nhà) thì 6h30 chiều bố tôi đi ăn cỗ về lèm bèm "muộn rồi sao không dọn cơm cho cháu ăn còn học, chủ nhật cả 1 đống người ở nhà". 

Chị ấy ra bảo: đã nấu cho ăn mà còn không biết đường dọn ra mà ăn à!

Khi ngồi xuống mâm ông vẫn nói: làm gì thì làm, đến giờ phải cho trẻ con ăn còn học

Sau đó chị ta ném đũa xuống mâm và đôi đũa ấy đập thẳng vào mặt ông.

Ông nói: Con mất d*y, t đánh chết m bây giờ

Chị ta đứng dậy sấn đến: Đây đây, ông có giỏi ông đánh tôi đi

Bố tôi sẵn tay cầm cái dép táng cho chị ấy 1 cái vào mặt, anh tôi gàn 2 người ra và chị ấy hét lên "Ối làng nước ơi, xem bố chồng đánh con dâu này"

Sau đó chị ta tuyên bố mai sẽ ra khỏi nhà. Và ngay tối hôm ấy chị ta gọi cho bên vận chuyển, sáng hôm sau mang hết tivi, tủ lạnh, máy giặt, bếp điện ở nhà tôi đi theo. Chị ta bảo: cái này do chị ta mua, chị ta sẽ mang đi.

Chuyến đi ấy không nhầm thì kéo dài 2 năm lận. Trong 2 năm ấy,  1 thời gian chị ta thuê trọ ngoài, không về nhà bố mẹ đẻ và tất nhiên không về nhà tôi.

Anh tôi năm sau đó đi làm ở Hải Phòng, rồi sau 2 năm chị ta cũng về, không nhầm thì 2022. Không biết tại sao về nhưng điều kiện là ra ở riêng, anh tôi cần về gần nhà làm và tụi nhỏ phải đi cùng bố mẹ.

Chị ta về nhà xin lỗi bố mẹ rồi xin ra ở riêng luôn, nhà thuê cách nhà tôi khoảng 2 ngõ. Những năm tháng ấy, thật ra là có 5 ngày thôi, mà ngày nào 3 bà cháu cũng gọi điện khóc lóc với nhau dù chỉ cách nhau khoảng 2 ngõ (mẹ tôi và 2 đứa nhỏ ngủ với bà từ bé, bà nuôi dạy, kèm cặp). Nhưng vì cứ tan học mẹ tụi nhỏ sẽ đến lùa tụi nhỏ về nhà thuê và cấm vào nhà ông bà gặp ông bà. (Đến đoạn này thì tôi cũng thắc mắc sao cần phải làm thế).

Được đâu đó 1 tuần, khoảng 5 ngày thì tụi nhỏ cắp quần áo trốn về cùng ông bà, còn bố mẹ nó 1 tháng sau cũng về lại ở cùng ông bà.

Tôi cứ nghĩ mọi chuyện như thế êm đẹp vì khi anh tôi về nhà đã làm kỹ thuật đứng máy, mức lương cũng tăng dần dần và đến gần đây đã là 15-17tr/tháng. Anh cũng không còn chơi bời gì nữa và còn biết khuyên đàn em bên dưới bỏ chơi bời tập trung làm ăn. Đến đầu năm 2024 thì công việc tín dụng chị ấy cũng bỏ dần và chuyển sang xin vào làm ở ngân hàng. Thấy chị than mệt, vất vả, anh cũng làm hết từ đi chợ, nấu nướng, dọn dẹp,...để chị nghỉ ngơi. Thậm chí chị nói, giờ anh đi làm tiền a chi tiêu hết, tiền chị chị còn có việc, anh cũng ok. (Trước đó thì đi làm 70% lương anh sẽ đưa vợ, giữ lại 30% lương để chơi hội và chi tiêu sinh hoạt, việc này đã đều đặn từ khi chị về).

2 tháng trước trong 1 lần về quê cuối tuần, chính mắt tôi chứng kiến combat chửi của chị với anh, chửi kèm đánh nhau thậm tệ. Lý do đến từ việc ku Tít đánh nhau trên trường. Nó đánh nhau với 1 bạn cùng khối và bị mẹ bắt viết bản kiểm điểm. Sau đó mang bản kiểm điểm ra cho cô giáo ký.

Thằng nhóc kêu la với bạn đang bị mẹ mắng và tụi bạn bảo "có cần tụi t tẩn thằng kia không?". Theo như Tít nói là Tít bảo đừng, mẹ t biết mẹ t đánh chết.

Xui rủi sao chị tôi đọc được đoạn chat đó và mắng chửi thằng bé. Lúc ý là tầm trưa, anh tôi đi làm về, anh hỏi đầu đuôi câu chuyện và bảo từ từ dạy con. Nhưng chị ấy như tăng xông và đập điện thoại. Anh tôi lao ra bảo "không được đập điện thoại". Và thế là chuỗi chửi 15p bắt đầu bằng những lời lẽ khó nghe: "Đmm, m tiếc cái điện thoại m không tiếc cả đời con m à, nó đánh nhau rồi trở thành đầu trộm, đuôi cướp, m không dạy nó m tiếc cái điện thoại 800K m mua à".

Anh tôi nói "Anh ko tiếc điện thoại mà không được đập điện thoại trước mặt con"

Chị ta vẫn tiếp tục "đmm, m ngu như con chó, cả đời m làm được gì cho t, con m như này là do m, nó học m,...."

Chuỗi chửi đó kéo dài 15p thì anh tôi cũng không chịu được nữa bảo "Em im đi"

Chị ta "tao đ** im đấy, m ngu như con chó,..."

Phải nói là mẹ tôi thì ngồi im, bà không tham gia vì đây là chuyện vợ chồng và dạy con. Tôi và Công cũng có gàn mà chị ấy không dừng lại.

Sau đó anh tôi đến bịt miệng chị lại thì chị ta cầm gậy đánh a ý gãy gậy và cào gậy rách cổ anh ý. Anh ý đẩy chị ấy ra và chị ấy ngã vào tường. 

Chị ấy nói "đmm, m đánh t, t đ** thể nào sống ở cái nhà m nữa, có em mày, mẹ mày ở đây, t nói cho m biết t phải bỏ mày"

Sau đó chị ta thu dọn toàn bộ đồ đạc vứt lên ô tô (ô tô chị ta mua cách đây khoảng 1 năm). Dọn hết chị ta vào nói với mẹ tôi.

"Con không thể ở nhà này nữa, nhà này coi con như người thừa, rồi con cũng không cho con dạy"

Mẹ tôi nói "Không ai không cho dạy, nhưng dạy con phải từ từ, chuyện trẻ con đánh nhau là bình thường ở tuổi này, người lớn cần nói chuyện với nhau và dạy con chứ không phải cả nhà dồn đứa trẻ con vào đường cùng mà không dạy dỗ gì nó cho nó hiểu thế nào đúng sai"

Chị ta nói "Mỗi lần con dạy là ông bà trông, thế giờ ông bà tự dạy tụi nó. Con về đây là đ** có tình cảm gì với bố tụi nó đâu, con về vì cái câu mẹ nói đẻ ra mà không lo dạy, bảo đi là đi"

Sau đó nó quay ra nói với 2 đứa nhóc đang ở 2 bên tôi, tôi ngồi giữa: "Mẹ đẻ ra các con, giờ các con chọn đi cùng mẹ hay ở nhà với bố và ông bà, Mẹ cho các con suy nghĩ hết tuần sau. Nếu chọn ở nhà với bố và ông bà đừng trách mẹ sau này rách lol đẻ ra chúng mày mà không dạy chúng mày. Mẹ cũng bằng tuổi cô Tâm, cô Tâm còn chưa con cái gì, mẹ cũng còn trẻ, mẹ làm lại cuộc đời thoải mái."

2 đứa nhóc ngồi im, tôi cũng im như thế vì chẳng biết nói gì. Tôi cũng không hiểu ý nghĩ sâu xa của câu nói trên chị nói với tụi trẻ, chỉ nghĩ rằng "ủa sao lại nói với tụi nhóc kiểu ấy, chẳng lẽ là không vướng chúng mày mẹ làm lại cuộc đời thoải mái sao?" - Cái này là suy nghĩ thôi.

Sau đó chị ta lên thẳng đa khoa tỉnh và nằm đó 1 tuần với lý do chồng đánh đa trấn thương sọ não. Khiếp thật!

Đấy, đến hôm nay và giờ này ngồi viết lại tôi vẫn thấy chưa hiểu sao từ chuyện 1 đứa nhóc đánh nhau, chuyện mà đứa trẻ nào ở quê tầm lớp 5-6 cũng nghịch ngợm thế lại thành chuyện như này.

Nhưng dưới góc nhìn của mình, tôi tin anh chị nên dừng lại cho êm đẹp, đỡ khổ tụi nhỏ. 

Tôi lo lắng cho chúng hơn hết nhưng chúng nó nói với tôi "cháu quen rồi mà cô, có phải lần 1 đâu, mẹ cháu không ở nhà còn hơn, chúng cháu không thể nói chuyện được với mẹ"

Tôi cũng lo cho anh mình, sau khi chị ta đi thì 1 tháng anh tôi sút đến 5kg, mất ngủ thường xuyên, có dấu hiệu trầm cảm. Tôi và 2 nhóc phải bàn bạc để em Tít sang ngủ trông bố. Dương thì cũng tình cảm, còn biết viết thư cho bố nhân ngày 19/11 nữa. (Bức thư này sau này Dương sẽ bị mẹ dày xéo, kể tập sau). Rồi anh ý bám víu vào tâm linh, nhưng đi xem ai cũng bảo không thể ở với nhau được. Anh vẫn cố chấp không chấp nhận, anh chỉ muốn chị ta về. Anh nói "anh yêu chị ấy"!

Đỉnh điểm hôm nay tôi và 2 đứa nhóc vô tình biết chuyện anh còn định làm bùa yêu để vợ quay về. Tôi giật mình vì sợ điều đó. Thâm tâm tôi biết nó chỉ là trò lừa gạt nhưng chuyện này không đùa được. Nếu đúng là bùa thì hại thân, nếu sai thì hại túi tiền. Tất nhiên thà lừa đảo, hại túi tiền cũng còn hơn.

Thật sự không biết phải khuyên anh thế nào. Chị ấy bỏ đi hôm trước, hôm sau đã bay vào Đà Lạt du lịch 1 mình không ai biết. Cả 2 tháng không mấy khi chủ động nhắn với con, tôi có đọc toàn Tít hỏi "mẹ ăn cơm chưa? Mẹ đi tập không?". Chị ấy thì đơn giản nhắn "Có" và hết. Không hỏi han, không gì hết. Đến quần áo con chị mang đi hết lạnh như vậy cũng không chuyển về, đến khi Dương nhắc chị mới gửi về mấy cái. Với kinh nghiệm 1 người phụ nữ như vậy nghĩa là gì chẳng lẽ phải nói trắng ra sao!!

2 đứa nhóc rất ngoan nhưng không biết chúng nó có khuyên được anh không nữa. Chuyện còn khá dài, hy vọng anh sớm vượt qua.

Tình yêu mà, ai yêu nhiều hơn người đó khổ. Mẹ nói rồi "Yêu ai 7 phần sinh mạng thôi, giữ lại 3 phần mà làm đường lui". Cớ sao anh chẳng áp dụng vậy :(


 Dương thân yêu,

Vậy là đã 2 tháng kể từ khi mẹ con bỏ đi. Mỗi người khác nhau sẽ có những định nghĩa khác nhau với 2 từ "ly hôn"

Thật buồn khi con và Tít phải nghe đến 2 từ này. Bởi dù sớm hay muộn dù chúng ta bao nhiêu tuổi cũng không ai mong muôn phải nghe nó.

Ba mẹ đã rất thẳng thắn đến đau lòng khi bắt con đưa ra quyết định. Làm sao 1 đứa trẻ 13-14 tuổi có thể quyết định chọn ở với ai. Như con nói "con không hề muốn ba mẹ ly hôn vì người tổn thương nhất là con và Tít. Làm sao 1 gia đình 4 người lại chỉ còn 3, chọn thế nào cũng chỉ có 3 người còn lại"

Khi nghe đến câu nói đó cô bỗng dưng lặng lại. Hóa ra, Dương của cô đã lớn vậy rồi.

Nhưng Dương à, như cô nói, "ly hôn" theo mỗi người hiểu sẽ khác nhau. Có gặp mặt ắt sẽ có chia ly. 

Khi mới quen nhau mà chia ly nó đơn giản chỉ là "chia tay"

Khi kết hôn mà chia ly nó sẽ là cộng hưởng của "chia tay" và chấm dứt mối quan hệ "pháp lý"

Sống với nhau đến già mà chia ly nó sẽ là âm dương cách biệt

Chia ly chỉ đơn giản là kết thúc 1 mối quan hệ giữa 2 người từng quen biết. Năm cô viết cho con những dòng này là bộ phim Hoàng Diệc Mai vô cùng hot. Cô ấy cũng ly hôn khi con gái mới 4 tuổi. Hoàng Diệc Mai có 1 câu nói rất hay "Ly hôn chỉ là chấm dứt 1 mối quan hệ chứ không phải thất bại trong cuộc đời. Cuộc đời chúng ta chỉ là những nét vẽ vội vã trong thế giới này. Mọi thứ đều có 1 điểm kết thúc mới có thể càng trân trọng những gì đang có trước măt. Đừng sợ hãi. Tất cả những lời tạm biệt đều là vì chúng ta từng gặp nhau"

Hy vọng con sẽ chấp nhận sự thay đổi này. Mọi cuộc gặp gỡ đều là nhân duyên. Và đôi khi duyên hết thì chúng ta sẽ không còn bên nhau nữa. Nhưng cô tin bố hay mẹ đều rất yêu các con và mọi người đều tốt nhất cho các con.

Dừng lại đúng lúc ta sẽ đẹp hơn với những người còn lại. Như trái cây chín, vừa chín ăn sẽ ngon. Sớm quá thì đắng chát. Quá chín lại cay.



Xin lỗi con, dù đó không phải lỗi của cô. Nhưng con hiểu bố không phải là người nói nhiều, không phải là người biết thế hiện cảm xúc.

Để các con chứng kiến cảnh bố mẹ đánh nhau là lỗi sai của người lớn nói chung và bố mẹ nói riêng.

Nhưng cũng đến lúc các con đủ lớn để hiểu: Nếu không có sự tôn trọng trong 1 gia đình sẽ rất khó để ngồi với nhau.

Con cái tôn trọng bố mẹ và bố mẹ cũng cần tôn trọng con cái

Vợ chồng lại càng cần tôn trọng nhau hơn vì có tôn trọng mới có cảm thông.

Không phải ngày nào trời cũng đẹp đúng không. Cũng không phải ai cũng là thánh nhân để luôn mỉm cười trước mọi biến cố. Vì chúng ta vẫn là người thường nên hỉ, nộ, ái, ố sẽ chẳng thể nào thoát được.

Cô may mắn hơn các con vì dù bị mẹ đánh thừa sống thiếu chết, dù cuộc sống có nghèo nàn nhưng tuyệt nhiên ông bà chưa từng to tiếng trước mặt các con thơ. Lần duy nhất bố mắng mẹ đó là khi bà đánh cô trong lúc xô sát cầm dao cứa vào ngón tay cô chảy máu. Ông chỉ nói: không được làm tổn thương con. Đánh cũng được nhưng không được làm nó chảy máu

Con có thể giận bố vì bố không bình tĩnh nhưng chỉ đến khi cô chứng kiến thì suốt 24h qua cô thương anh mình hơn hết. Anh đã rất cố gắng bình tĩnh rồi

Cô từng nói với con, cảm xúc con người đơn giản lắm: Khi ta quý ai hơn thì ta có xu hướng bao bọc người đó hơn.

Con có thể trách cô sao không hiểu cho mẹ nhưng cô cũng từng nói với con: Ai cũng có quyền được làm lại và vợ chồng cần có nguyên tắc tôn trọng nhau. 1 khi đã không còn tôn trọng không nên tiếp tục bên nhau để tránh tổn thương nhau thêm.

Mong các con sẽ sớm vượt qua và chuẩn bị tâm lý cho điều xấu nhất xảy ra. Dù như nào ông bà, bố và cô chú luôn yêu các con.

Đôi khi yêu thương không nhất định phải ở cạnh nhau, miễn bố mẹ cùng yêu các con là được. Còn hết duyên thì rời xa nhau nó là chuyện bình thường. Đôi khi buông tay, để sự trân trọng còn giữ, ta lại vẫn đẹp trong mắt nhau hơn phải không?



Nhiều người kỳ cục lắm. Bên ngoài luôn cho rằng mình rất bình tĩnh, mình ổn nhưng sâu bên trong thì như những dòng sóng ngầm.

Sự bình thản ở câu chữ có chắc che giấu được tâm trí hỗn loạn trong em?

Tôi cũng như em, chúng ta đều qua nhiều thăng trầm, nói là hiểu hết về cuộc đời chắc chắn là chưa. Càng lớn tôi lại càng thấy thời gian sao trôi nhanh quá.
Trong những phút nghĩ lại, ngẫm lại cuộc đời mình từng trải qua. Nếu nói chưa từng hồi hận chắc chắn không phải. Nhưng tôi bằng lòng với hiện tại.




Trong tình yêu, có thể có những người khiến ta yêu chết đi sống lại, những mối tình ta gọi là khắc cốt ghi tâm... nhưng đến cuối cùng "người phù hợp" lại là người cùng ta đi đến cuối đời.

Trong tình bạn, "người phù hợp" là người không nhất thiết phải cùng sở thích, phải cùng Gu nhưng khi bên họ bạn cảm thấy thoải mái nhất, là người bạn sẵn sàng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, trăn trở và ngược lại (những thứ mà chưa hẳn người yêu, vợ/chồng đã có thể nói).

Trong công việc, nếu trước kia người ta chỉ nói "con người là tài sản quý nhất của công ty" thì thực sự chưa đủ, "Con người phù hợp mới là tài sản quý nhất". Có những người dù rất giỏi, rất tốt nhưng lại không phù hợp với doanh nghiệp, với đường lối phát triển. Sự kết hợp này kìm hãm họ và cũng kìm hãm sự phát triển của công ty.
------------
Em thấy đó cô gái, người phù hợp mới là điều quan trọng nhất trong mọi mối quan hệ. Đừng vì "cũng được" mà tặc lưỡi đồng ý 1 anh chàng chỉ vì vẻ ngoài hào nhoáng của anh ta hay vì anh ta nhiều tiền. Sự phù hợp không dừng lại chỉ ở 1 góc nhìn, 1 tiêu chí, nếu có thể hãy nhìn rộng hơn. Hãy sắp xếp sự ưu tiên nhất với cuộc sống của em, điều mà em hướng đến.

Sự phù hợp không phải chỉ là em cần gì ở họ. đôi khi đó là cả khả năng thay đổi của chính em. Phù hợp lúc này sẽ trở thành hòa hợp, mọi thứ sẽ trở nên cân bằng.
Không cần là người tốt nhất, chỉ cần đó là người "phù hợp" nhất!

Em luôn nói với tôi, với em gia đình là quan trọng nhất. Tôi hy vọng em sẽ không chọn 1 người chồng đến 1 lời hỏi thăm bố mẹ em cũng không có, chứ chưa nói đến việc anh ta coi việc gia đình em phục vụ anh ta là đương nhiên vì "rể là khách"

Đừng ngại yêu, cũng đừng sợ yêu, nếu chính em không hết lòng thì sao có thể đòi hỏi sự thật lòng từ người khác đúng không nào
Tặng cô gái của tôi bài hát này! Hãy cứ yêu như ngày yêu cuối em nhé :))))







Có khi nào bạn chẳng thể phân biệt giữa mơ và thật? Có khi nào thức giấc rồi chợt thấy hiện thực, ước rằng đây chỉ là mơ?

Sẽ chẳng phải một lần em từng như vậy. Nếu không muốn nói đã quá nhiều lần em ước đây không phải sự thật mà chỉ là giấc mơ. Là vì e không hề muốn điều này xảy ra chút nào, hôm nay cũng vậy.

Sáng anh về, bước vào nhà sau một đêm ở bên ngoài với khuôn mặt nhằng nhịt vết xước. Vẫn là mọi khi, e mở mắt dậy có anh xuất hiện những hôm nay ngay khi mở mắt ra nhìn anh trong bộ dạng đó em đã khóc như một đứa trẻ mà không biết làm gì cả.

Giận anh? Không phải. Trách mình thì đúng hơn. Nếu tối qua e cố gắng đi cùng và chở anh như mọi khi, anh sẽ không bị ngã và đau như thế này. Nhưng mà nếu vẫn chỉ là nếu...

Nhìn a hiện tại e chỉ muốn khóc thôi. Cảm thấy mình thật vô dụng. Lần sau e sẽ k để anh đi mình như vậy nữa... :'(

Phải lưu cái ảnh để năm sau anh nhớ ngày sinh nhật hôm qua.


Bình yên là khi cả thế giới như muốn sụp đổ thì chỉ cần có anh ý ôm vào lòng và nói "có anh đây rồi, không sao cả, đừng lo".

Bình yên là khi trong mọi cuộc vui vô bổ em chỉ muốn quay trở về với ngôi nhà nhỏ mà em biết có người có thể mang bình yên của em đang chờ

Bình yên là mỗi khi đi ngủ anh ý ôm em vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng ru ngủ, đôi tay đan vào tay em. Cho dù nửa đêm thức giấc em đã thấy mỗi đứa 1 só rồi. Nhưng sáng dậy lại thấy bàn tay ai đó đặt nhè nhẹ lên má kéo em vào lòng và nói anh yêu em.

Với em bình yên chỉ cần như vậy là đủ.

Trước kia em từng nghĩ và sợ rằng ai đó đến rồi sẽ lại đi như những người từng đến và đi trong cuộc đời mình. Ngày em nhận lời yêu anh y chỉ là cảm kích tấm chân tình anh ý dành cho em 4-5 năm trời. Nhưng thật không ngờ may mắn lại mỉm cười để cho em một người thương em đến vậy.

Em hạnh phúc chứ? Vâng, tất nhiên. Với em chỉ cần bình yên như vậy là đủ.

Bình yên là gì?



 Phật dạy rằng: Kiếp trước chúng ta phải quay đầu nhìn lại 500 lần thì kiếp này chúng ta mới có thể đi lướt qua nhau. Câu nói ấy bắt nguồn từ câu chuyện như sau:

 Ngày xưa có một cô gái trẻ trung, xinh đẹp xuất thân từ một gia đình danh gia vọng tộc, tiền bạc nhiều không xuể. Cô lại là người có tài có sắc, cuộc sống rất sung túc. Bà mối ra vào nhà cô nhiều đến nỗi mà cái bậc thềm sắp bị giẫm nát rồi mà cô vẫn chẳng chịu kết hôn, bởi lẽ cô cảm thấy mình vẫn chưa tìm được đức lang quân thực sự phù hợp với cô.

 Cho đến một ngày nọ, cô đi vào chùa để tĩnh tâm, người đông như mắc cửi. Xa xa cô nhìn thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú, chẳng cần nói gì thêm cô biết đây chính là người mà mình muốn lấy làm chồng, người mà cô khổ sở chờ đợi bấy lâu nay cuối cùng đã xuất hiện. Chỉ tiếc rằng người trong chùa quá đông, cô không làm cách nào đến được gần chàng trai đó, chỉ có thể đứng từ xa nhìn bóng dáng chàng cứ xa dần và biến mất. Hai năm sau đó, cô gái đi khắp nơi để tìm chàng nhưng bặt vô âm tín.

 Cô gái ngày nào cũng vào chùa xin Bồ tát cho mình được gặp lại chàng trai ấy. Lòng thành của cô đã cảm động Phật Tổ, người đã hiển linh nói: “Con muốn nhìn thấy chàng trai đó à?” Cô gái đáp: “Dạ vâng ạ, con chỉ cần nhìn thấy anh ấy một lát thôi.”

Phật Tổ: “Thế thì con phải từ bỏ tất cả những gì hiện con đang có, bao gồm cả gia đình và cuộc sống sung túc của con.” Cô gái dứt khoát nói: “Con có thể làm được.” Phật Tổ tiếp: “Ngoài ra con phải tu 500 năm đạo hành, thì mới có thể gặp mặt người ấy một lần. Con có hối hận không?” Cô gái đáp: “Con sẽ không bao giờ hối hận.”

 Sau đó, cô bị biến thành một tảng đá nằm giữa vùng núi hoang sơ, hẻo lánh, chịu mưa chiu nắng hơn 400 năm nhưng cô không mở miệng than vãn một câu cảm thấy đây không đáng gì cả. Cái cô cảm thấy khó chịu nhất chính là hơn 400 năm qua không được nhìn thấy chàng, không nhìn thấy được chút hi vọng mong manh nào. Cô cảm thấy mình sắp sụp đổ đến nơi rồi.

 Vào năm cuối cùng, một đội đi khai thác đã nhìn thấy tảng đá to lớn này đã mang về luyện thành hòn đá kích cỡ to vận chuyển vào kinh thành. Ở đó người ta đang xây cầu, thế là cô gái trở thành tay vịn trên chiếc cầu. Vào đúng ngày cây cầu xây xong, cô gái đã nhìn thấy chàng trai mà cô chờ đợi trong suốt hơn 500 năm qua. Chàng đi vội vàng hình như đang có chuyện gì gấp gáp, đi rất nhanh qua cây cầu. Đương nhiên chàng không thể phát hiện ra rằng có một hòn đá đang chăm chú dõi ánh mắt ngóng theo bóng hình chàng.

 Chàng trai cứ thế lại biến mất, Phật Tổ xuất hiện. Người nói: “Con đã mãn nguyện chưa?” Cô đáp: “Chưa ạ, sao lại thế này? Sao chỉ cho con trở thành tay vịn của cái cầu? Nếu con được dùng làm đoạn chính giữa cây cầu, có lẽ con đã gặp được chàng, con có thể chạm vào chàng.” Phật Tổ nói: “Để có thể chạm vào người đó con phải tu tiếp 500 năm.” Cô đáp: “Con bằng lòng” Phật Tổ hỏi: “Con chịu bao nhiêu khổ cực rồi , con không hối hận chứ?” Cô gái kiên quyết: “Không hối hận ạ.”

 Cô gái lại biến thành một cây to, nằm nơi nhiều người qua lại. Nơi này người đông tấp nập nên cô phải dõi theo chăm chú nhưng càng khó chịu hơn là cô càng hi vọng được gặp chàng bao nhiêu thì càng đau đớn bây nhiêu khi phát hiện người ngang qua không phải là người mình hằng thương nhớ. Trải qua 500 năm trước tu luyện, cô dần bình tĩnh lại hiểu ra rằng chỉ đến ngày cuối cùng chàng trai mới xuất hiện.

 Lại một lần 500 năm nữa qua đi, ngày cuối cùng đến rồi, cô biết rằng hôm nay chàng trai sẽ xuất hiện nhưng trái tim cô không còn cảm thấy quá kích động, hồi hộp nữa. Chàng đến rồi, đến rồi, chàng vẫn mặc trên mình bộ quần áo màu trắng mà chàng thích nhất, khuôn mặt vẫn khôi ngô, tuấn tú như ngày nào. Cô gái như đờ người ra ngắm nhìn chàng trai. Lần này, chàng không hề vội vàng gấp gáp như lần trước, có lẽ bởi trời nóng quá. Chàng nhìn thấy ria đường có một cây đại thụ to, cành lá um tùm rất mát. Chàng nghĩ đến đó ngồi nghỉ một lát.

 Chàng bước đến bên cây đại thụ, ngồi tựa vào thân cây, khép hờ đôi mắt và thiu thiu ngủ. Cô đã chạm được vào chàng trai rồi, chàng đang ngồi cạnh ngay cô. Nhưng cô gái không có cách nào nói cho chàng biết nỗi nhớ thương chàng bấy lâu nay. Nàng chỉ cố hết sức chụm lá cây lại che cho chàng những ánh nắng chói chang để chàng ngủ ngon hơn. Chàng trai chỉ ngủ trong chốc lát vì chàng còn có việc phải làm, chàng đứng dậy phủi bụi trên người. Chàng ngước nhìn cây đại thụ nắm lấy cành là âu yếm, như để cảm tạ bóng mát mà cây đại thụ đã ban cho chàng.

 Sau đó, chàng đi mất, không hề ngoái đầu nhìn lại. Trong lúc chàng biến mất thì Phật Tổ lại xuất hiện. Người hỏi: “Không phải là con lại muốn làm vợ người đó đấy chứ, con phải tu thêm…” Cô gái bình thản ngắt lời Phật Tổ: “Con thật sự rất muốn, nhưng con thấy không cần thiết nữa rồi.” Cô nói tiếp: “Con thấy thế này là đủ rồi, yêu chàng nhưng không nhất định con phải trở thành vợ chàng.” Phật Tổ: “Ồ!” Cô gái lại tiếp: “Vợ hiện tại của chàng cũng giống như con chịu khổ cực tu luyện sao?” Phât Tổ gật đầu nhẹ. Cô mỉm cười nói: “Con có thể làm được, nhưng không cần thiết nữa rồi.” Chính tại thời khắc này, cô phát hiện ra Phật Tổ thở dài một cái, cô có vài phần kinh ngạc: “Phật Tổ có tâm sự ạ?”

 Trên khuôn mặt Phật Tổ nở ra một nụ cười: “Vì như thế này cũng rất tốt, có người không phải đợi con 1000 năm nữa rồi, người ta vì muốn nhìn thấy con một lần mà đã tu 2000 năm rồi.”

---------------------------

Kiếp này chúng ta tương phùng rồi gặp gỡ là kết quả tu luyện mấy nghìn kiếp. Vì thế con người sống phải biết trân trọng nhau.

----------------
Em và anh đã tu luyện bao nhiêu, đã chờ đợi nhau bao lâu chỉ để yêu nhau?? Nhưng đến cuối cùng người em lấy làm chồng có lẽ là người đã hy sinh, chờ đợi nhiều hơn cả. Anh cũng nên nghĩ như vậy, ta không đến được với nhau không phải tại ai mà là nhân duyên. Cánh cửa này đóng lại là để anh hay em bước tiếp đến một cánh cửa khác. Hạnh phúc hay khổ đau không ai trong chúng ta biết được. Nhưng em thật sự trân trọng những gì ta đã từng dành cho nhau. Kể cả đó là nỗi buồn. Kỷ niệm không cần thiết phải vứt bỏ, với em, đó là thứ để em trân trọng hiện tại. Ngoái lại và vẫn có thể cười với anh như khi ta gặp lần đầu.
Sau một quãng thời gian dài nào đó sau này, nếu vẫn có thể gặp nhau em chỉ muốn hỏi "em vẫn tốt, anh thì sao? Anh hạnh phúc chứ" . Em thực sự muốn nghe câu trả lời của anh rằng "anh rất tốt và đang hạnh phúc bên gia đình, cuộc sống của mình". Bởi...ai đó nói rằng, "yêu rồi cũng hết, chỉ có thương là thương đến tận cùng". Em đã từng thương anh và em hiểu, ta không đến được với nhau vì chưa đủ duyên nợ. Chính vì vậy thương vẫn cứ thương đúng không anh :)

Anh sẽ hỏi "vậy, em với cậu ấy là gì? vẫn thương anh sao có thể tiếp tục với cậu ấy"
Anh ạ, đó là chồng của e mà. Tất nhiên em thương a ý, trân trọng và muốn bên anh ý, san sẻ những lo âu, nỗi buồn hay niềm vui với anh ý. Điều mà dù có thương anh nhưng nếu buồn anh kể, em chỉ có thể lắng nghe mà chẳng thể san sẻ. Khi anh vui anh có thể chẳng cần nhớ đến em. Không sao cả, đó chính là sự khác nhau của anh và cậu ấy.
Anh đừng nghĩ rằng 1 người chỉ có thương 1 người cả đời. Không phải đâu, có thể thương rất nhiều người nhưng mỗi người thương lại không hề giống nhau. Đến cuối cùng, người khiến mình dù có đau khổ đến đâu vẫn cam tâm đi cùng, bước qua chông gai cuộc sống và họ với mình cũng như vậy - đó chính là người bước đi cùng ta đến hết cuộc đời....


Thất vọng chỉ đến khi con người ta quá kỳ vọng, mong muốn ở điều gì đó.

Tôi có 1 cô bạn, cô ấy nói tôi là bạn thân của cô ấy. Thế nhưng tôi chỉ thấy rằng
Cô ấy ốm, tôi lo lắng, tôi mua thuốc, tôi mua thức ăn
Cô ấy đói tôi nấu cơm cho cô ấy
Khi tôi kiếm đc 8tr/tháng, tôi bỏ ra 1 triệu chỉ để tạo công việc và thêm tiền cho cô ấy. Cho dù công sức làm của cô ấy chẳng biết để làm gì. Nhưng k thể cho không số tiền đó
Khi ra ở riêng cô ấy hết tiền ăn, dù ôm đến cả núi nợ tôi vẫn mượn tiền để cho cô ấy. Số tiền chẳng nhiều nhưng đến khi đói rách miệng, ai nói nó không quý
Hết tiền, hết gạo, tôi đi mua gạo vẫn đem cho cô ấy
Rồi 1 ngày
- Tôi đói rách miệng, cô ấy đi mua điện thoại mới
- Tôi cần số tiền lớn, chạy vạy vay nợ để trả cho anh, cô ấy có tiền, cho vào thẻ. Mượn nóng cũng k thể
- Khi buồn cô ấy rủ tôi nhậu, khi vui cô ấy đi chơi cùng người khác
- Khi tôi cần cô ấy giúp cho mượn thẻ visa vì hiện tại tôi hết tiền, k thanh toán đc thẻ visa của chính mình thì cô ấy lo sợ tôi làm hại lợi ích của cô ấy, sợ tôi bùng, tôi k có tiền trả khiến thẻ visa của cô ấy bị khóa. Cho dù thời điểm hiện tại nó chẳng để làm gì.
....
Vậy đó, 5-7 năm quen nhau, cứ nghĩ rằng họ như chị em mình, đôi khi tôi còn cho họ trên cả cái người ốm cả đêm, cả ngày thức chăm mình. Người có đói cũng k để mình đói...Rồi nhận lại như vậy

Bạn nói tôi tính toán, đong đếm ư. Cái gì chẳng có quyền đc nhận lại những gì đó dù chỉ là tình cảm. Đến tình yêu cũng cần công bằng cơ mà.

Tôi có thể mượn 1,2 triệu để thanh toán cái thẻ visa và tiếp tục sử dụng nhưng lại nghĩ rằng nếu NGƯỜI NHÀ có thể giúp, hà tất cần người ngoài

Thế nhưng ai là ai của ai
Cứ mộng tưởng coi ai là ai đó
Mà ai kia có là ai của mình đâu

MỘT NỖI THẤT VỌNG NGẬP TRÀN CẢM XÚC


Họ hỏi em, em mơ mộng gì về tương lai
Em gật đầu, biết trả lời sao giờ.


Nhiều người nói, chia tay rồi đừng liên lạc, đừng để ý, cần gì phải trả lời khi người ta hỏi, muốn gì đó nữa chăng.
Em thì nghĩ, có cần thiết phải vậy. Là hết duyên thì chia tay, là không hợp thì không bên nhau nữa thôi. Chẳng phải ngoái lại 100 lần kiếp trước mới gặp nhau kiếp này sao. Cho dù chồng sau em sau này có hỏi, em vẫn nói rằng anh là người yêu cũ. Chẳng có gì phải giấu diếm, bởi tình yêu đã hết rồi, với em "người cũ" là một người anh pha chút tri kỷ hờ hững....bởi tri kỷ cả đời...có lẽ là chồng em rồi

...

Người ta cứ mải miết đi tìm cái từ "tri kỷ" hay "người thương" mà bỏ quên người ngay cạnh...
Để rồi buông tay nhau...rồi luyến tiếc...rồi mong chờ...rồi đau khổ.

Em nghĩ cũng đến lúc chấp nhận người ta rồi. Vì sự si tình đó, vì tình cảm đó cũng vì sự cố gắng đó.

Em nghĩ cũng đến lúc bỏ đi sự mặc cảm, buông những kỷ niệm, cố gắng cho tương lai của chính em...chứ không phải của ai đó của quá khứ nữa.

Với mỗi tình đầu, anh ấy hay than vãn về cuộc hôn nhân không tình yêu, về người vợ không mấy xinh đẹp + vụng về của anh ấy. Em lo anh ấy không hạnh phúc....cũng bằng thừa. Vì gác em lại với tâm sự anh ấy vẫn về với tổ ấm, với thiên thần trong bụng vợ anh ấy. Em đâu có thể làm gì khiến anh ý hạnh phúc, có chăng chỉ là khiến vợ anh ấy ghen tuông vô cớ.

Với những người khác, em mong họ sớm tìm được 1 nửa của mình. Quên em như 1 người từng yêu, đến với em như những người bạn...bởi e cũng coi họ như vậy

Nói em dễ dàng yêu không phải không đúng. Đến tuổi này rồi, em nghĩ chỉ cần tìm người thương mình là đủ. Em có gì? 1 người cũng không thể biết hình dáng sau này mình ra sao, không thể biết ngày nào mình sẽ xấu xí, chỉ biết rằng nếu e càng nghĩ nhiều...điều đó sẽ càng đến sớm. Đôi khi em cũng tự hỏi, trên đời này có những bệnh mà càng suy nghĩ về nó sẽ càng nặng hơn, chỉ cần vui vẻ và cười nhiều bệnh sẽ hết cơ đấy. Cứ tưởng trong phim :v
Em càng không chắc mình mang cho ai đó 1 gia đình với những đứa nhóc kháu khỉnh...vì thực sự em đã được báo trước rồi.

May cho họ khi rời bỏ em hay không may cho anh chàng hiện đang yêu em...em cũng không biết nữa.

Anh có muốn nghe em kể về chàng trai ngốc nghếch đâm đầu yêu em hiện tại không?

:) Em có gì giấu và phải giấu đâu.

Cậu ấy học cùng e từ năm 2 đại học. Yêu  e từ năm 4 đại học. Nhưng hồi đó đương nhiên e k đồng ý vì e còn đang say đắm với mối tình đầu mà.
Em ra trường, cũng là ngày chia tay mối tình đầu.
Em đi làm, em ốm, bạn ý sang chăm cả ngày cả đêm, trong trí nhớ em chỉ nhớ hôm đó vô cùng mệt, được dựng dậy ăn rồi uống thuốc, 4h 1 lần. Ngủ miết, chẳng biết gì.
Cứ khoảng 4,5 ngày bạn ý mang sang 1 bó hoa hồng, vì em thích hoa, thích mùi hương của hoa :)

Nhưng..đến khi bạn ý hỏi yêu lần nữa e vẫn không thể đồng ý. Vì hồi đó, e chẳng muốn yêu ai và cũng vì bạn ý không có gì trên tay cả. Em chọn lựa cho mình một bến đỗ an toàn, và khi đó bạn ý không phải sự lựa chọn an toàn. Một ngày đẹp trời, e cắt đứt liên lạc với bạn ý.

2 năm trôi qua, e vất vương 2 mối tình nữa, mỗi người kéo dài chẳng quá 5 tháng. Đều là em bị bỏ, vì điều gì ư? Vì ai đó nói em chẳng xứng là 1 người vợ vì k khéo léo, vì ai kia quá hờ hững vô tâm bỏ rơi e lúc e cần nhất, cần hơn ai hết. Và hơn hết, họ cần em làm vợ chứ không muốn em chỉ là vợ...

Anh sẽ hỏi, sao đã từ bỏ 2 năm rồi, giờ lại tiếp tục. Em cũng không biết nữa, vì bạn ấy vẫn theo dõi em hằng ngày, em biết điều đó, chỉ là bơ đi thôi, vì bạn ý đã cố gắng hết sức cho hiện tại và tương lai...và vì bạn ý vẫn si tình với em như ngày xưa. Bạn ý nói, em yêu ai, em bên ai...bạn ý đều biết, đều hiểu nhưng bạn ý không nghĩ gì về điều đó. 2 năm nay bạn ý đã rất cố gắng, chỉ đợi ngày e chấp nhận và vì bạn ý tin rằng chúng em có sợi dây nhân duyên nào đó.

Trước e nghĩ rằng phải kiếm 1 người đàn ông có thể chăm lo cho gia đình, kiếm đc nhiều tiền, nhà cửa, gia cảnh ổn định nhưng...tan vỡ bao lần em mới hiểu...chỉ cần người thương em thật sự là đủ

Anh sẽ chúc phúc cho em chứ?

Anh biết không? Ít nhất bên bạn ấy em được là chính mình, e có thể làm gì em thích và bạn ý luôn đồng ý. Bạn ý yêu cả những cái điên khùng trong tính cách em. Em không phải chạy theo bạn ý cả ngày mà là bạn ý kéo em đi. Em càng không phải thể hiện tài nấu nướng hay chăm sóc bạn ý vì bạn ý hiểu khỏe mới yêu và chăm được cho em, em là chỉ để yêu thương.

Anh nói xem, có phải mới yêu nên vậy? Sau này sẽ bộc lộ khác? Em thì chẳng biết đâu.

Em chỉ biết hiện tại...thôi thì cứ yêu, cứ sống thôi...Just love and just live...

Em - như 1 cô gái bình thường cũng chỉ yêu bằng đôi tai với những lời nói mật ngọt vừa đủ và trái tim rạn vỡ đầy vết nứt cần được xoa dịu bằng yêu thương.

Em mong anh...người em từng yêu...cũng sẽ sớm tìm được 1 người và anh nói với em rằng "anh đang rất hạnh phúc"


Sáng 7h30 mẹ gọi điện nói "cô mất rồi"
Trong lòng rối bời với bao nhiêu câu hỏi
Tại sao gia đình lại bạc bẽo như vậy, cụ đã hơn 90 mà 2 lần tiễn kẻ đầu xanh. 2 năm trước, anh Hải mất vì ung thư máu, ngày hôm nay con dâu mất vì suy tim.
Thương cô lắm. Cô chân chất, đơn giản. Ẩn tượng của em về cô là một người cô hiền lành, chân đất hay đến nhà chơi. Ngày bé, hay vào cô chơi với bác trai, cô thương em, quý cả nhà em nữa. Đến khi lớn, cô hay sang giục lấy chồng. Mới đây, chỉ mới cách đây 10 ngày, vẫn đôi chân trần đó, vẫn dáng đi đó, vẫn khuôn mặt đó còn nói "cưới đi cho cô ăn cỗ" mà giờ hơi thở đã chẳng còn.
Hôm kìa vào thăm cô, cứ nghĩ cô chỉ nặng hơn thôi rồi sẽ khỏi, ai ngờ...mọi thứ đến nhanh đến vậy.
Hỏi em có buồn không?
Có, buồn chứ, buồn vì vẫn mong ngày cưới em cô có mặt, hôm gặp cô lần cuối còn nhắc cô phải mau khỏe về ăn cưới em, cô gật đầu rồi chẳng giữ lời.
Nhưng...đi nhanh vậy em cũng mừng vì cô sẽ không phải chịu đau đớn về bệnh tật quá nhiều.
Chỉ là...ai nỡ buông tay khi duyên trần vương vấn
Ta cần hơi thở chứ đâu phải sự chia ly...

Có nỗi buồn nào hơn nỗi buồn của sự chia ly. Nhất là những người bên ta từ thuở lọt lòng.
Ngày anh Hải mất, cảm giác chẳng đến như vậy vì đơn giản kỷ niệm về anh gần như không có. Còn cô, chưa lần nào đi học về e không gặp, tuần cô sẽ sang nhà e chơi đến vài lần...
Thương cô lắm.
Mong cô sớm siêu thoát về nơi cực lạc.


Không phải anh không thể mặc em váy hồng
Mà là ta đã không thể

Vậy nên...thôi anh cứ ngủ đi
Em cũng sẽ không lấy chồng
Ít nhất là thời điểm hiện tại

Chàng trai làm điều đó thay anh, em hứa...đó sẽ người người thương em thực sự, yêu em thực sự.
Tổn thương anh cho em hay ta cho nhau rồi sẽ đến 1 ngày nào đó có 1 người nào đó bước vào cuộc đời anh và em, mà em biết đó chắc chắn không phải chúng ta nữa.

Em ...đang hạnh phúc với những gì mình đang có



Biết mình mê chấp đã gần ngộ
Biết mê không ngộ càng thêm sai



Tuổi trẻ, kỳ lạ lắm bạn ạ!

Hồi ý nghĩ phải như vậy cơ. Rồi ai nói, ai cản cũng không được
Rồi người khác cũng nói đừng trẻ con thế, rồi thì lớn rồi, sau này nhìn lại e sẽ thấy lẽ ra mình không nên như vậy
:)
Thế nhưng, làm sao đâu. Là tuổi trẻ, được phép sai lầm mà
Mà đôi khi những sai lầm vô ý lại thành điều gì đó tốt đẹp
Giờ ta vẫn có thể mời người cũ một cốc cafe, nhâm nhi cùng câu chuyện hiện tại: cuộc sống, công việc, tình yêu.
Rồi nhận ra, Ồ, mọi thứ vẫn đẹp
Đời vẫn màu sắc và tuyệt vời như vậy
:)

Thế nhưng có 1 lời khuyên cho các cô gái là: đừng tin lời người cũ rằng người ta còn tình cảm với bạn và hẳn giây phút nào bạn mủi lòng sẽ là sự trả thù ngọt ngào người đó dành tặng bạn
=)))

Vậy nên, người cũ, chỉ nên dừng lại ở câu chuyện cafe, quán cóc thôi :)

Ta còn tỉnh lắm :p


^^ Tự dưng lại có động lực để phũ với nhiều người.

Ồ thì bạn chẳng xinh, vừa béo vừa lười vừa kém duyên nhưng cũng được cơ số anh ngó ngàng tới
Điểm lại 1 số anh chàng đã từng phũ trong đời.
Có những người từng hận thù chết đi sống lại vì không đáp lại tình cảm. Rồi đến thề nguyền không yêu ai nữa ^^
Nhưng bạn ạ, tình yêu là vĩnh cửu, đúng. Tuy nhiên người yêu có thể thay đổi. Cảm giác chỉ là nhất thời. Nàng là người ta yêu nhất thời điểm hiện tại, nhưng cũng không thể chắc chắn rằng sẽ yêu mãi trong tương lai.
Không phải mình không tin tình yêu mà là đừng có thề thốt sẽ yêu nhau trọn đời, bởi lời thề chỉ là câu chữ và khi phản bội rồi thì vin vào lời thề đó sẽ khiến người kia đau gấp bội.

Quay lại câu chuyện những chàng trai từng phũ

First love: không thể nói không đau lòng, không day dứt. Cho dù giờ anh đã yên ấm với 1 gia đình nhỏ hạnh phúc, tình cảm vẫn có gì đó ...dành cho anh không thể lẫn với người khác. Đừng vội phán xét, mình biết đâu là điểm dừng. Đâu là giới hạn

1 anh chàng tuổi Hổ: :) không phải không biết tình cảm anh dành cho mình. Chuyện cũng đã 3-4 năm rồi. Vui vì giờ anh cũng có cho mình 1 cô gái để thương và 2 người đang rất hạnh phúc

Anh chàng nhiếp ảnh: khủng bố điện thoại, trốn về quê cũng không thoát. Rồi 1 năm sau, anh cũng cưới vợ. :) giờ đã có thiên thần nhỏ 1-2 tuổi rồi
....
Bạn thấy đó, khi nhìn vào 1 câu chuyện rõ ràng thấy mình nhẫn tâm, nhưng gặp nhau là DUYÊN, yêu nhau là PHẬN và nắm lấy tay nhau còn do sự cố gắng của cả 2. Nếu 1 trong 2 người buông tay không đón nhận, sẽ chẳng cho chữ DUYÊN PHẬN nào xảy ra.



Bạn có thể yêu cô gái hiện tại đến chết đi sống lại, nhưng đến khi kết thúc, sau này gặp người vợ hiện tại bạn có thể nắm tay cô ấy và nói: Em mới chính là người anh tìm kiếm cả đời để bước chung hết con đường này. Những thứ trước kia chỉ là sai lầm hoặc một mảng quá khứ, dù đẹp nhưng đó vĩnh viễn lại không phải người anh cần.

^^
Nào! Các cô gái, đừng lo mình phũ, lựa chọn trong tay bạn, đừng cố ép buộc mình phải thương một người không phù hợp. Hãy tin tôi, họ vẫn sống, sẽ sống, sau này còn hạnh phúc là đằng khác :)

Mình cũng tin, ai đó, những người từng rời bỏ đôi tay mình sẽ sớm tìm được hạnh phúc thôi. Cái họ cần chỉ là thời gian, thời gian có thể xóa nhòa tất cả và tạo ra những cánh cửa mới.